Trang

Thứ Năm, 22 tháng 12, 2011

CÂY THÔNG NOEL 2011

Cây thông Noel lung linh khắp bốn phương
Những cây thông Noel đã và đang được thắp sáng trên khắp hành tinh, để chào đón một mùa Giáng sinh và Năm mới đang tới rất gần.
Tổng thống Mỹ Barack Obama và gia đình cùng dự lễ thắp sáng cây thông Noel tại Nhà Trắng hôm 2/12. Đây là một truyền thống đã được duy trì suốt 89 năm qua. Ảnh: AFP
Cây thông Giáng sinh cao hơn 22 m tại Trung tâm Rockefeller sáng bừng bởi 30.000 ngọn đèn LED hôm 30/11. Đây là lần thứ 79 cây thông khổng lồ này được dựng nên tại New York. Ảnh: AP

Pháo hoa thắp sáng không gian xung quanh cây thông Noel tại quảng trường Nhà Thờ ở thủ đô Vilnius của Litva hôm 3/12. Ảnh: AP

Một người đàn ông đang chụp hình cây thông Giáng sinh sáng trưng bởi hàng ngàn bóng đèn lớn nhỏ nhiều màu sắc. Cây thông cao 27 m này được đặt phía trước Lâu đài Hoàng gia ở thủ đô Warsaw, Ba Lan, hôm 3/12. Ảnh: AP

Người dân Lebanon tụ tập quanh một cây thông Noel khổng lồ được trang trí bằng những tấm thiệp Giáng sinh được viết bằng nhiều ngôn ngữ khác nhau. Đây là một phần của lễ phát động các liên hoan Giáng sinh ở thủ đô Beirut hôm 3/12. Ảnh: AFP

Người dân đi bộ gần một cây thông Noel được thắp đèn sáng trưng tại quảng trường Catalunya ở Barcelona, Tây Ban Nha, hôm 2/12. Những con phố tại Barcelona luôn được thắp sáng bằng các ngòn đèn điện trước dịp lễ Giáng sinh hàng năm. Ảnh: AFP

Một cây thông Noel cách điệu với những bóng đèn kiểu cách tại quảng trường Puerta del Sol ở thủ đô Madrid, Tây Ban Nha, hôm 1/12. Ảnh: AFP

Chủ tịch Hội Môtô Cao tốc Texas, Eddie Gossage, và Ông già Noel chụp ảnh cùng với các em nhỏ sau khi thắp sáng cây thông Giáng sinh trong một buổi lễ từ thiện tại Forth Worth, bang Texas, hôm 29/11. Ảnh: AFP

Một cây thông Noel khổng lồ sáng bừng trong lễ khai mạc Hội chợ Giáng sinh Strasbourg, hội chợ lớn nhất và thuộc loại lâu đời nhất trong các hội chợ Giáng sinh ở Pháp. Với hơn 300 gian hàng, Hội chợ Giáng sinh Strasbourg thu hút hơn 1,6 triệu người mỗi năm. Ảnh: AFP

Theo sách Kỷ lục Guiness, cây thông Noel ở hồ Rodrigo de Freitas tại thành phố Rio de Janeiro, Brazil, là cây thông Giáng sinh cao nhất thế giới, với chiều cao lên tới 85 m. Trong hình là màn pháo hoa chào mừng lễ ra mắt của cây thông này hôm 26/11 để chào đón mùa Giáng sinh và Năm mới. Ảnh: Feeldesain

3CANG sưu tầm vn.promo.yahoo.com
22/12/2011

Thứ Ba, 20 tháng 12, 2011

NGHĨ ĐẾN TIỀN ÍT ĐI ĐỂ CƯỜI

Nghệ sỹ hài Quang Thắng: “Nghĩ đến tiền ít đi để lúc nào cũng có thể cười”

(doisongphapluat)- Trước khi đến với kịch, Quang Thắng đã đóng phim rất nhiều. Thế nhưng ở địa hạt này không những mãi lẹt đẹt, ít người biết đến mà ngay cả mơ ước một lần được đóng vai đẹp trai để hẹn hò, yêu đương các người đẹp cũng chưa bao giờ thực hiện được. Phải đến khi chuyển sang sân khấu kịch, anh mới vụt sáng trở thành một “ông sao” luôn khiến khán giả phải cười nghiêng ngả.
Nghệ sĩ hài Quang Thắng

Tôi gặp Quang Thắng trong một buổi trưa Sài Gòn nắng nóng, màu áo đỏ không lẫn vào ai của anh nổi bật hẳn lên. Đưa bàn tay ra bắt, Thắng xuề xòa kèm theo đôi mắt tít lại: "Đơn giản vì anh là Quang Thắng "mũi to", Thắng "vẹo".
Sống vui như “anh Hai Sài Gòn”
Đã xem anh diễn và tiếp xúc với anh ngoài đời, hẳn nhiều người ngạc nhiên về anh lắm?
Thắng đơn giản lắm, dù ở đâu đi nữa thì quan trọng nhất mình phải là mình đã. Quang Thắng là Quang Thắng. Khi đã lên sân khấu thì mình phải gác lại những chuyện của cá nhân - nằm ngoài sân khấu, để tập trung hết mình vào vở diễn. Ngược lại, khi ra đường, bụi bặm, ồn ào, mình lại phải giấu cái diễn của sân khấu đi.
Anh dung hòa Quang Thắng - trên sâu khấu và Quang Thắng - ngoài đời như thế nào?
Dễ lắm. Sống vô tư, cười nhiều vào! Mình chẳng bao giờ giấu tuổi, chẳng sợ già. Nghĩ về tiền ít thôi, càng nghĩ mặt mũi càng nhăn nheo, càng già, càng xấu. Đó cũng là bí quyết trẻ lâu của Quang Thắng. Diễn viên hài luôn mong muốn đem lại cho khán giả những nụ cười sáng khoải, dí dỏm, nên ở ngoài đời cũng vậy. Lúc nào mình cũng quan niệm, mình cười với mọi người để nhận lại những nụ cười từ mọi người.
Với vốn liếng khôi hài như thế, chắc anh phải khéo ăn khéo nói lắm và chẳng bao giờ làm người khác phật lòng?
Mình là dân Hải Phòng mà, chém to kho mặn quen rồi (cười). Đùa chút thôi, chứ Quang Thắng lúc nào cũng là Quang Thắng cả. Chỉ khác nhau ở chỗ, lúc nào cần mềm mỏng thì mềm mỏng, lúc nào cần cứng rắn thì mình cứng rắn. Tùy vào tình huống, tùy vào cơn giận dữ. Đã có lần mình đã túm cổ oánh nhau rồi thôi nhưng cũng mau nguội. Tóm lại mình là người sống nhiệt tình, thẳng thắn, vô tư, sống vui như "anh Hai Sài Gòn" vậy.
Anh phát hiện ra mình có năng khiếu hài hước từ lúc nào?
Ngày nhỏ Quang Thắng đã nhí nha nhí nhố, thích làm trò, diễn tuồng rồi. Nhớ ngày trước Quang Thắng thích làm diễn viên điện ảnh lắm, cứ mong được đóng các vai yêu đương, hẹn hò cùng các người đẹp kiểu như Lý Hùng (với Diễm Hương, Việt Trinh), Lê Công Tuấn Anh (với Thu Hà, Thủy Tiên) thời đó. Nhưng khổ nỗi, chẳng bao giờ được đóng vai đẹp trai, vì có đẹp trai gì đâu, huống chi là đóng cặp với người đẹp. Cứ bước lên sân khấu là khán giả không nhịn được cười. Chắc vì mũi to, bây giờ mũi to cũng thành “thương hiệu” rồi. Thế là mình nghĩ, chắc mình có duyên với hài hơn. "Mèo lại hoàn mèo" - Quang Thắng đóng hài đến tận bây giờ.
Không dám nghĩ đưa các em lên “tầm cao mới”
Ngoài những biên kịch, đạo diễn, diễn viên đã xác lập được tên tuổi, anh có kỳ vọng ở thế hệ trẻ nhiều không?
Quả thật thế hệ trẻ chưa làm được điều này. Lâu lắm khán giả mới thấy một Thành Trung và Xuân Bắc, như một bước đột phá vậy. Cuộc thi đi tìm Vua hài đất Việt vẫn cứ ráo riết và khẩn trương nhưng vẫn chưa tìm những người có tài như mong muốn của khán giả. Vì nhiều bạn trẻ lao vào nghệ thuật theo kiểu muối xổi. Mà muối xổi thì chán lắm, chưa đủ chua - cay - mặn- ngọt.
Với kinh nghiệm của mình, theo anh, một diễn viên hài, đặc biệt là diễn viên trẻ cần những điều gì?
Diễn viên hài cần trau dồi nhiều lắm, không những là năng khiếu, kiến thức, mà còn phải có ý thức nghề nghiệp thật cao nữa. Nhất là đam mê, chịu khó, chịu cực. Mỗi ngày, anh ta phải trau dồi cho mình vốn sống, đam mê, trải nghiệm, phải đọc thật nhiều và vốn sống thật nhiều. Hơn nữa, diễn viên hài trước hết là người có duyên. Duyên với cuộc sống, duyên với nghề, duyên với từng vai diễn.
Theo quan sát và đánh giá hiện nay, hài kịch dành cho thiếu nhi, (thậm chí những sân chơi thiếu nhi khác) đã và chưa làm được điều gì?
Gần đây, Quang Thắng và Vân Dung đang tập trung cho kế hoạch kịch thiếu nhi. Sắp tới, đoàn sẽ lôi kéo thêm Tự Long và Xuân Bắc nữa. Nhưng làm kịch thiếu nhi khó lắm, còn khó hơn làm kịch cho người lớn nhiều. Vì mình phải là thiếu nhi, phải làm thiếu nhi, phải hết sức trẻ con, hồn nhiên, các em mới hiểu và thích. Làm sao mà áp đặt những tư tưởng, suy nghĩ giáo điều của người lớn vào các em chứ!
Anh có thể nói cụ thể hơn?
Tuổi thơ của các em như trang giấy trắng vậy. Các vở kịch mà Quang Thắng và đồng nghiệp tham gia, kết thúc cũng chỉ biết khuyên các em chăm học, ngoan ngoãn, lễ phép, vâng lời thầy cô, bố mẹ, mà thôi. Quang Thắng nghĩ, mang đến tiếng cười thoải mái, sảng khoái đã là thành công rồi, chứ mình không dám nghĩ tới việc sẽ đưa các em lên "tầm cao mới" hay "uốn nắn" các em gì cả.
Anh rất nặng lòng với mảng đề tài này?
Tất nhiên rồi. Mình có con mình biết, nhìn con mình mang sách vở đã thấy thương lắm rồi. Có khi phải tính đến nước cho nó mượn cái va - ly của mấy cô... tiếp viên hàng không, để mà kéo sách vở đi, sức đâu mà vác trên vai được. Chương trình Gặp nhau cuối tuần nói rồi đấy, chúng phải mang 12 kg sách vở (là nói theo cách của Gặp nhau cuối tuần). Không hiểu sao, việc học của các em bây giờ căng thẳng quá. Giáo dục "càng cải cách càng bế tắc" (?!). Ngày trước, học như chơi vậy, nhẹ nhàng như không. Còn bây giờ, lớp 2, lớp 3 đã học thêm, sách vở chất cả núi.
“Đọc” kịch bản bằng tâm thế của khán gió
Có vẻ nền hài kịch hiện nay ở hai miền Nam - Bắc vẫn chưa có được sự phối hợp nhịp nhàng và còn nhiều điều khác biệt?
Mình không thích sự so sánh lắm. Vì đây là văn hóa vùng miền, và tùy thuộc vào gu thẩm mỹ của từng miền thôi. Có thể, người Bắc khó tính hơn. Không những là cười, mà họ còn đòi hỏi những cái khó hơn, thâm thúy hơn, chua cay hơn. Còn người miền Nam dễ tính hơn. Chẳng hạn, họ chỉ cần vui vẻ, thoải mái, những nụ cười sảng khoái sau mỗi ngày lao động cực nhọc.
Tuy nhiên, có nhiều điều hài kịch phía Bắc không làm được nhưng nhiều điều hài kịch miền Nam đã làm được. Sân khấu miền Nam vẫn sáng đèn hằng đêm và chật cứng khán giả đến xem. Trong khi đó, sân khấu ngoài Bắc ngay cả khi tắt đèn để biểu diễn, ghế vẫn còn trống.
Có những vở kịch, người ta lôi kéo cả các chân dài vào để lấy tiếng, trong khi vai diễn của “chân dài” chưa đạt đến độ chín cần thiết, nhiều khi còn làm lỗi nhịp. Anh nghĩ sao về chuyện này?
Điều này Quang Thắng cũng không phê phán hay bình luận. Vì bản thân họ, tất nhiên làm gì cũng có mục đích, có thể họ muốn thu hút khán giả hơn. Họ biết được khán giả đang yêu mến, quan tâm đến chân dài đó, anh chàng đó và có thể bán được vé. Đây cũng là một cách làm thông minh. Nhưng khán giả công bằng và quan trọng lắm. Quang Thắng thấy nhiều lúc khán giả, người ta phê bình, chê mình, mình buồn lắm. Nhưng vì thế mình xem lại kỹ càng, để biết mình đúng hay sai, và càng phải làm cho hay hơn.
Những vở hài kịch mượn yếu tố văn học dân gian đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng khán giả, đồng thời nó đã tạo nên những hình tượng diễn viên hài độc đáo. Tuy nhiên, những nhân vật: Cả Ngố, Râu quặp, Siêu nịnh, Tửu sắc, Lý toét xử kiện vẫn còn khá ít. Có phải vì những nhà làm kịch chưa chú trọng thích đáng?
Khi làm kịch, biên kịch, đạo diễn luôn ưu tiên và nhìn được những mặt ưu việt của văn hóa, văn học dân gian. Nhưng số lượng kịch bản hay chưa có nhiều. Trong khi, nhu cầu thưởng thức của khán giả ngày một lớn và một cao. Nếu có kịch bản hay thì chắc chắn những người làm kịch sẽ không làm phụ lòng mong mỏi của khán giả bao giờ cả. Những vở kịch mang màu sắc hiện đại thì dồi dào hơn. Hầu hết, những tệ nạn xã hội, những thói xấu, quan tham, hối lộ, đút lót, chạy chọt, nịnh nọt đều được vận dụng và khai thác rất thành công. Để đọc và hiểu kịch bản văn học, chẳng có bí kíp nào cả. Mình cứ mang tâm thế của khán giả, đọc nó một cách thoải mái nhất, dễ hiểu nhất. Chứ chẳng bao giờ Quang Thắng đọc với cảm nhận bằng đôi mắt của một nhà phê - bình lý luận sân khấu hòng tìm ra những cái khiếm khuyết. Lại càng không đọc theo cách của một nhà viết kịch, của một đạo diễn, thậm chí là của một diễn viên.
Xin cảm ơn anh!
Khiêm Nhu (thực hiện)
3CANG sưu tầm
20/12/2011

Chủ Nhật, 18 tháng 12, 2011

XE LOẠI NÀO CHƯA TỰ CHÁY?

Ngày hôm nay (18/12) có 2 tin cháy xe: Sáng với xe tải ở An Giang, chiều là xe Mẹc ở Hà Nội, sau một loạt vụ cháy xe máy gần đây trên đất nước VN mình. Đau xót nhất là vụ cháy nổ xe máy ở Bắc Ninh gây cái chết thương tâm cho một thai phụ cùng con gái 4 tuổi của chị.
Như vậy tính đến thời điểm hôm nay, tôi cho rằng đã có các loại xe 2 bánh, 4 bánh (xe hơi các loại, xe chở khách nhiều chỗ, xe tải) tự dưng bị “bà hỏa” cho thăng thiên. Không biết có loại xe chạy xăng nào nữa ở VN đã tự cháy mà tôi chưa biết?
Tại xe, tại xăng hay tại cái gì hở trời?

Hà Nội: Xe Mercedes bất ngờ bốc cháy trên phố
(Dân trí) - Đang chạy, chiếc xe Mercedes bất ngờ bốc cháy, khiến những người trên xe và người đi đường được một phen hoảng loạn. Vụ việc xảy ra khoảng 13h hôm nay, 18/12.
Theo anh Ngô Văn Linh (50 tuổi, ở Hà Đông, Hà Nội), một trong 4 người ngồi trên xe, vào khoảng thời gian trên, khi chiếc xe đi đến từ ngã tư Nguyễn Trãi - Khuất Duy Tiến về Linh Đàm, đến đoạn giữa đường Nguyễn Xiển thì một số người đi đường hô hoán xe bốc khói.
4 người trên xe nhanh chóng chạy khỏi xe, phát hiện có khói bốc ra ở phần đầu xe. Khoảng 15 phút sau, chiếc xe bốc cháy dữ dội. Những người trên xe cùng người dân mang nước dập lửa song không thành.
Tại hiện trường, chiếc xe Mercedes E300 mang BKS 29M-3345 chỉ còn trơ khung. Hàng rào bằng tôn của công trường bên cạnh bị cháy xém.
Theo tìm hiểu, chiếc xe này được đăng ký từ năm 2001, anh Linh mua lại năm 2006.
Nguyên nhân vụ việc đang được làm rõ.
Tiến Nguyên

Đến lượt xe tải bỗng dưng bốc cháy
(NLĐO)- Vào khoảng 9 giờ 30 phút ngày 18-12, một xe tải 1,25 tấn lưu thông trên Quốc lộ 91, đoạn qua xã Vĩnh Phú, huyện Châu Phú-An Giang bỗng dưng bốc cháy dữ dội.
Xe tải bốc cháy giữa đường, chủ cây xăng phải cử người ra ứng cứu
Nhiều người chứng kiến vụ việc cho biết xe tải này lưu thông qua cầu Cần Thảo trên Quốc lộ 91 được một đoạn thì bốc cháy. Những người sống gần đó hốt hoảng bỏ chạy tán loạn vì sợ xe nổ, gây nguy hiểm. Sự việc càng nghiêm trọng hơn khi chiếc xe tải này lại dừng ngay trước 2 cây xăng ở hai bên đường. Chủ hai cây xăng đã phải cho công nhân dùng nhiều bình chữa cháy và máy bơm nước dự phòng ra tiếp cứu.
Sau một lúc tích cực chữa cháy, ngọn lửa trong xe đã được dập tắt. Tài xế Nguyễn Văn Nhứt cho biết chiếc xe anh đang sử dụng đã bị trục trặc ở bộ phận bơm dầu nhiều ngày qua, chưa kịp khắc phục. Theo anh Nhứt, dầu trong máy thường xuyên bị rò rỉ ra bên ngoài có thể là nguyên nhân gây ra vụ cháy.
“Bữa nay rảnh, tôi định đem xe xuống Long Xuyên sửa lại. Không ngờ chưa tới nơi mà xe đã bị cháy giữa đường” - anh Nhứt nói.
Tin-ảnh: Thốt Nốt
3CANG bình luận và lược dẫn
18/12/2011

Thứ Bảy, 17 tháng 12, 2011

THƯ KHÔNG DÁM GỬI VỢ

(thanhnien)- Em - người vợ bé nhỏ hay “yêu sách” của anh - đã làm anh quyết định phải nói cho rõ khi cả ngày lẫn đêm tra tấn anh bằng câu hỏi: “Anh còn yêu em không?”.
Anh đã trả lời hàng triệu lần rằng còn yêu em nhiều lắm, vậy mà em vẫn trề môi phụng phịu bảo không tin.

Hình minh họa: DAD (Thanh Niên)
Lấy nhau hơn 5 năm, có với nhau “hai tiểu siêu nhân”, như thế vẫn không đủ để làm em tin anh là người chồng chung thủy? Thôi thì anh nói thật những tâm tư của mình.
1 - Luôn yêu chồng: Anh không cần vợ mỗi ngày phải nói câu “em yêu anh” ngọt ngào như trong phim. Anh chỉ cần em pha sẵn ly nước cam để trong ngăn mát tủ lạnh và đưa cho chồng mỗi chiều đi làm về. Anh chỉ cần em bớt cằn nhằn khi chồng lỡ nhậu về quá khuya và khi em hỏi: “Anh còn tiền không để em đưa thêm?”. Với anh như thế là yêu đấy!
2 - Hãy nói thẳng, nói thật: Anh không đủ thông minh để suy diễn ý em muốn gì sau mỗi câu nói. Chẳng hạn như: em nói mệt có nghĩa là không muốn nấu cơm. Em than buồn là muốn đi mua sắm. Em liếc chồng khen đẹp trai quá có nghĩa là muốn hỏi anh đi đâu, với ai… Còn nhiều câu lắm mà anh vẫn chưa nghĩ ra và tiếp tục đau đầu nghiên cứu. Vợ ơi! muốn gì, thích gì thì cứ nói thẳng để anh còn tính. Đừng vòng vo rồi lại giận hờn khiến gia đình xào xáo.
3 - Hãy để anh nghiêng vai gánh phụ: Anh biết em là người vợ đảm đang. Nhưng đôi khi em bớt giỏi một chút và chia sẻ việc nhà với anh để anh còn thấy mình là người đàn ông trong gia đình. Chẳng hạn như việc lau quạt máy, thay bóng đèn hoặc chà nhà tắm chẳng hạn. Đừng giành với anh những việc đó nhé!
4 - Hãy cảm thông: Biết rằng rất khó nhưng em thử một lần nhìn sự việc theo hướng của anh. Hãy mỉm cười khi anh bước vào nhà trong tình trạng say khướt. Hãy cho anh thêm cái mền mỗi khi anh uống cà phê về muộn và bị ngủ ngoài phòng khách. Vì anh không thể chối từ khi sếp kêu ra nhậu chung với khách hàng hay như thằng bạn thân ở nước ngoài vài năm mới về quê một lần. Thông cảm cho anh em nhé!
5 - Lắng nghe: Đây là điều mà đa số các ông chồng muốn chứ không riêng gì anh. Em hãy lắng nghe anh nhiều hơn ngay cả khi em đang bực mình vì chuyện con cái, công việc. Thử một lần kiên nhẫn nghe anh nói để biết rằng anh cần em quan tâm đến nhường nào.
6 - Tiếp chuyện với bạn anh: Mỗi lần anh dẫn bạn về nhà chơi là y như rằng em trốn biệt dưới bếp. Chỉ khi nào đem nước hoặc dọn cơm lên mời khách em mới chịu ló dạng và gật đầu nhoẻn cười gượng gạo. Đã nhiều lần anh góp ý nhưng em cứ nói ngại và thế là anh cũng ngại… không dám mời bạn đến nhà. Hãy nói chuyện vui vẻ với bạn anh như anh vui vẻ tiếp chuyện với bạn gái của em.
7 - Đừng so sánh chồng: Anh buồn nhất là mỗi khi giận nhau em lại so sánh anh với... ông ngoại của em. Anh cũng có những mặt tốt mà em cố tình quên không nhắc tới. Thử hỏi có ai hằng ngày pha nước cho vợ tắm, tự tay đấm lưng, bóp chân cho vợ? Anh tự nguyện làm việc này cho em và làm bằng tất cả tình yêu. Em không cảm nhận được sao?
8 - Chia sẻ với chồng: Hôn nhân không phải là hai người cùng sống chung dưới mái nhà, đàn ông đi làm, đàn bà nuôi con. Hôn nhân là sự gắn kết của hai tâm hồn đồng điệu và cùng nhau chia sẻ vui buồn. Vì vậy, anh sẽ vui hơn nhiều nếu em chia sẻ những bí mật nho nhỏ của em như đau ở đâu, mệt nhiều hay ít, con cái nghịch phá bị hàng xóm mắng vốn, cô giáo gọi vào trường họp riêng vì con nghỉ học... Anh hứa sẽ có cách giải quyết mà không làm em mệt mỏi hơn.
9 - Hãy là chính mình: Đừng bao giờ cố gắng để giống một ai đó (kể cả là người đẹp hay nổi tiếng) hoặc thay đổi vì nghe lời nhận xét của một người nào đó. Hãy là người vợ mà anh đã biết, đã yêu và đã kết hôn. Nếu em khác đi vì muốn chồng yêu hơn thì tại sao phải thay đổi vì trong khi anh chỉ yêu con người cũ của em?
10 - Nói cho anh biết lý do: Hoặc ít nhất là cố gắng đừng nói chung chung: “em mệt!” khi anh muốn nựng nịu, gần em. Anh chẳng muốn vợ nghĩ chồng đang cố bắt nạt hay ép uổng em.
Nếu em làm đúng hết mười điều trên thì chắc chắn anh sẽ luôn yêu em và thề trung thành với em mãi mãi mà không cần phải “tuyên thệ” mỗi ngày cho em yên tâm.
Ký tên: chồng của em.
Bút Nam (Thanh Niên)
3CANG sưu tầm
17/12/2011

Thứ Tư, 14 tháng 12, 2011

CHUYỆN TÌNH HẤP DẪN

Chuyện tình cô giáo phố núi với chàng thi sĩ mù xứ biển

Cách xa hơn 1.000 km nhưng có một cô gái xứ trà Thái Nguyên đã đem lòng yêu một chàng trai khiếm thị đất Phú Yên chỉ thông qua những vần thơ của anh in trên báo, yêu đến nỗi cô bỏ quê lặn lội vào tình nguyện trọn đời “nâng khăn sửa túi” chàng thi sĩ. Đây không phải là một kịch bản phim tình cảm. Đây là một câu chuyện có thật về cặp vợ chồng đang hạnh phúc ngụ phường Phú Lâm, thành phố Tuy Hòa (tỉnh Phú Yên).
Chàng sinh viên Văn khoa bất hạnh
Chàng trai là Lê Đình Hòa (SN 1963) trong một gia đình nông dân nghèo có sáu anh em tại huyện Tuy Hòa cũ. Chàng thanh niên Hòa học khá thông minh, mặt mày sáng láng, giỏi văn chương và được nhiều thầy cô yêu quý. Năm 1982, Hòa trở thành sinh viên Khoa Ngữ văn, Trường Đại học Quy Nhơn. Cũng như những sinh viên khoa văn khác, Hòa có làm thơ in trên báo tường, học hành giỏi giang và nuôi ước mơ trở thành một thầy giáo dạy học cho quê nhà.
Đời không ai học được chữ ngờ, hai năm sau khi anh vào đại học, tai họa đã giáng xuống đầu anh khi đôi mắt anh cứ mờ dần, đến một ngày bầu trời tự dưng tối sầm xuống mặt anh. Kết luận y khoa lúc đó chẩn đoán anh bị teo dây thần kinh thị giác. Thế là bóng tối vĩnh viễn cướp mất một nhà giáo tương lai.
Kết thúc thời sinh viên ngắn ngủi nhiều mộng tưởng, Hòa rời Quy Nhơn về lại Tuy Hòa sống với người mẹ già góa bụa tội nghiệp đã bao năm nuôi anh ăn học chỉ để mong anh sẽ trở thành một thầy giáo. Cả gia đình như u ám, thất vọng vì ước mơ lớn nhất của dòng họ bất thành. Hòa kể lại, lúc bấy giờ anh dường như tuyệt vọng, ôm đầu nằm vùi trong nhà suốt thời gian dài, khái niệm thời gian không gian đối với anh chỉ là bóng tối.
Cô gái Thái Nguyên vì yêu thơ mà lặn lội vào Phú Yên xin làm vợ chàng thi sĩ mù.
Tuyệt vọng cùng đường, Hòa đã đến với thơ và nhờ câu thơ nương dậy. Nhớ thương giảng đường, bạn bè đến nao lòng, những câu thơ như moi từ trong đáy lòng mình ra. Hòa viết: “Rằng đời chắc thực là mơ/ Rằng hai con mắt đã mờ rồi sao/ Đôi khi trong giấc chiêm bao/ Ta nghe vỡ mộng hôm nào với trăng…”; hoặc “Ta bỏ trường nhung nhớ để ngàn sau/ Làm xa lạ bỏ tình yêu giữa phố/ Chiều nghiêng môi uống cùng ta bão tố/ Trời rưng rưng trăng chín sắp rơi rồi…”; hay “Ta vấp ngã bên vỉa hè đại học/ Tiếng ve sầu não lòng ta muốn khóc/ Ta nằm nghe mưa lạnh thấm vào hồn”.
Thời gian cứ tiếp tục trôi, chàng trai Hòa vĩnh viễn sống trong bóng tối. 20 năm đằng đẵng trong bóng tối cũng là thời gian anh chắt chiu chiêm nghiệm cho mình nhiều ý nghĩ khác thường. Và những ý nghĩ đó cứ âm thầm nuôi dắt ngôn từ để anh viết những bài thơ giàu tâm trạng. Thơ anh viết ra, nhờ người thân chép đọc rồi cũng gấp vào trang vở cất chồng trong xó tủ. 20 năm, hàng trăm bài thơ hay ra đời, những bài thơ không đến được với độc giả.
Tình cờ một hôm có người trong xóm mách bảo bên Phú Lâm có anh thanh niên mù suốt ngày làm thơ, một số anh em văn nghệ Phú Yên đã sang thăm anh đồng thời đọc được những bài thơ của anh. Từ đó, thơ Hòa được anh em giúp đỡ gửi in rải rác trên các báo. Những bài thơ in báo như phép màu nhiệm đã vực Hòa dậy, thôi thúc anh sống có ý nghĩa hơn. Trong thơ anh, từ chiều sâu đáy lòng, Hòa luôn mơ có một tổ ấm gia đình để được sẻ chia đồng cảm.
Tuy nhiên điều bình thường đối với người thường nhưng với anh thì lại là ước mơ, có cô gái nào dám lấy một chàng mù làm chồng?. Buồn tủi cho thân phận, anh viết: “Người đang vui ta buồn một nửa/ Ta gặp mình trong đôi lứa yêu nhau”.
Cuộc đời không bất công
Đồng cảm với người sống cùng quê có hoàn cảnh khó khăn, năm 2004 một nhà báo từ Tp HCM về Phú Yên thăm Hòa. Sau khi về lại Sài Gòn, nhà báo này có viết một bài về Lê Đình Hòa với tiêu đề “Ta bỏ trường nhung nhớ để ngàn sau” đăng trên một tờ tạp chí. Không ngờ bài báo này lại là “chìa khóa” mở ra cho Hòa cánh cửa cuộc đời mới.
Một người con gái tên Trần Thị Hạnh (SN 1964, quê ở Thái Nguyên, là giáo viên dạy trẻ tại trường mầm non thị trấn Chợ Giã, huyện Ba Bể, Bắc Cạn) sau khi đọc bài báo đã đồng cảm với hoàn cảnh của Hòa. Đồng cảm nhưng vì quá xa xôi, chị Hạnh hồi đáp cho nhân vật trong bài báo bằng một lá thư phân bua và bày tỏ tấm lòng của mình.
Nhận được thư lạ, Hòa nhớ lại khi đó mình rất hồi hộp và nhờ người đọc giúp. Lời lẽ trong lá thư làm cho Hòa hạnh phúc hơn khi biết trong cuộc đời đã tìm thấy người đồng cảm với mình. Sau đó Hòa nhờ người viết thư hồi âm. Hai người trao đổi qua thư một thời gian, song vì nhận thấy Hòa không đọc được thư mà phải nhờ người khác đọc hộ thư mình nên cô gái mới nảy ra sáng kiến thu âm thư, thơ của mình vào băng cat-xet rồi gửi cho Hòa nghe.
Trong những cuốn băng cô giáo miền Bắc gửi cho Hòa có những vần thơ ấm tình: “Nỗi nhớ ơi sao cứ da diết mãi/ Bước chân em không dài, cánh tay lại ngắn/ Làm sao chạm được tới anh/ Hay em hóa vào cỏ mượt dưới trăng/ Trải đệm anh nằm, làm mây anh đắp/ Chỉ xin trời đừng đổ mưa, mây đừng tan thành nước/ Ướt anh thấy lạnh, em đau”; hoặc “Con sóng nhớ vùi đầu vào bờ cát/ Buồn thương ai mà thông hát vu vơ/ Biển trông ai mà quay quắt xô bờ”.
Hòa cũng hồi âm bằng băng cat-xet với những câu thơ chân tình: “Đêm thật buồn, đêm như vực sâu/ Anh đăm đắm nhìn về phương Bắc/ Anh sống nhờ thơ và nhờ cảm giác/ Và nhiều khi anh sống nhờ nước mắt/ Sao em nỡ “nói đùa”…”. Rồi cứ thế, tình cảm của đôi tình nhân qua thơ này ngày một mặn nồng hơn.
Tin "sét đánh" đến với Hòa khi một ngày, có một bàn tay mềm khẽ chạm vào vai mình. “Hồn thơ” cách xa hơn 1.000 km tưởng chỉ trong mộng, nay đã hóa thành xương thành thịt anh có thể cảm nhận. Cô gái yêu thơ và yêu luôn tác giả đã quyết định bỏ nghề, rời quê khăn gói vào Phú Yên làm… vợ chàng thi sĩ mù.
Nói về tâm trạng của mình trong những ngày ấy, chị Hạnh nhớ lại: “Mình và anh Hòa đã tìm được sự đồng điệu qua thơ. Trước khi quyết định vào đây, người trong nhà cũng cản ngăn, phân giải đủ điều, mình cũng suy nghĩ đến đủ chuyện nhưng tin vào tình yêu và ý chí”. Phút gặp nhau, khi nghe lời nói của cô gái yêu thơ, chạm được bàn tay của người con gái xa xôi vừa đến, Hòa mới thấy tim mình nghẹn ngào và mới tin cuộc đời đã không cay đắng với mình mà bù đắp thiệt thòi cho mình bằng cách này hay cách khác.
Mối tình giữa chàng thi sĩ mù và cô gái quê xa ngày ấy đã làm xôn xao dư luận TP Tuy Hòa. Họ làm đám cưới vào một ngày giữa tháng 8/2004 với sự chứng kiến của đông đủ người thân bạn bè văn nghệ. Hạnh phúc như trào dâng, niềm mơ ước đã thành sự thật. Những ngày sau đám cưới, Hòa viết liền một mạch bài thơ “Cảm giác tặng vợ”, bài thơ có những câu như sau: “Em chúm môi măng, ta dập đầu vạn tuế/ Trước mắt mình ẩn hiện một nhi đồng/ Ta chỉ muốn được em bồng bế/ Qua mùa thu, qua hết mùa đông…” Một năm sau ngày cưới, vợ chồng Hạnh Hòa đã sinh được một bé gái dễ thương.
8 năm sau ngày cưới, trong căn nhà nhỏ bên hẻm chợ Phú Lâm, cuộc sống còn vất vả khi người vợ còn thêm việc chạy chợ kiếm tiền nuôi con và phụ giúp anh chồng tật nguyền, vậy nhưng tiếng cười vẫn chưa khi nào ngưng. Họ luôn nhớ đến duyên kỳ ngộ là nàng thơ đã gắn bó hai tâm hồn, hai con người với nhau nên giữa cuộc sống còn nhiều bon chen, chàng thi sĩ mù vẫn còn giữ thói quen thỉnh thoảng làm những bài thơ vừa để tặng vợ, vừa để cảm ơn cuộc đời.
Theo Pháp luật & Thời đại


3CANG sưu tầm
14/12/2011

Thứ Hai, 12 tháng 12, 2011

RỤNG RĂNG


Rụng răng


Một răng, hai răng, sẽ nhiều răng,
Rung lay rồi rụng ngày một tăng.
Ha ha, tạo hóa đã định vậy,
Chấp nhận cho rồi, hết thời hăng!

3CANG
12/12/2011

GIẤC MƠ XE HƠI

Nghĩ về 'giấc mơ xe hơi' của người Việt
(vnexpress) - Chúng ta oằn lưng cõng cái sai của nhà quản lý để cuối cùng ước mơ về chiếc xe hơi ngày một xa. Nhưng nếu cứ ở đó mà kêu mãi thì cũng chẳng làm được gì. Độc giả Nguyễn Phúc Tâm chia sẻ.
Dân ta nghèo đã quá lâu, nhịn ăn, nhịn mặc trong chiến tranh. Nay vừa thoát nghèo, khấm khá hơn, một bộ phận người giàu thì không nói, nhàng nhàng như mình đi xe máy bao nhiêu năm, giờ có điều kiện mua ôtô còi thì nay lên giá, ngày kia lên thuế, ngày kìa tăng phí. Cái gì cũng bất ngờ “lên gối đến hự” thì đỡ làm sao nổi, chạy sao cho hết nắng!
Kiếm ăn lương thiện như chúng ta mà vẫn oằn lưng cõng cho cái sai “quản lý quy hoạch” từ trước tới nay bằng hàng loạt chính sách thuế, phí... cực kỳ vô lý. Mở cửa sổ nhìn ra Thế giới, thấy chạnh lòng. Đành rằng đã sai từ trước nên cả nhà nước và nhân dân cùng chia vai gánh vác, mỗi người chịu thiệt đi một chút để có được môi trường sống thoải mái hơn. Nhưng cứ cái sai nọ nối tiếp cái sai kia thì chúng ta (mức thu nhập bình thường) gánh vác đến kiếp sau cũng chưa mua nổi ôtô!
Hà Nội vừa di dời mồ mả được mấy cái nhà máy gây ô nhiễm, tập trung đông công nhân thì trám ngay vào đó là cao ốc, chung cư đồ sộ đến mấy chục tầng. Nếu hoàn thành thì nhân khẩu nơi đó bằng dân cư của cả mấy phường cộng lại, làm gì mà chẳng tắc đường, làm gì mà còn điểm đỗ, môi trường sống và an sinh chẳng xuống cấp. Mà cũng kỳ thay chính sách của Nhà nước thế nào mà để Hà Nội và TP HCM dễ kiếm tiền thế! Sinh viên ra trường quyết không về nơi chôn nhau cắt rốn. Ở nhà thuê với môi trường sống rất kém nhưng quyết trụ, làm trái ngành nghề, thậm chí bằng tệ nạn cũng phải bám lại.
Dân số cơ học cứ ùa về hai trung tâm như thác lũ mà kiếm sống. Sống tốt rồi lại mua nhà, mua xe, rồi lại cùng nhau đổ ra các ngã tư đường phố với cái văn hoá đường làng ta cứ đi. Ta ở quê làm gì có văn hoá xếp hàng, chỗ nào có thể len được là ta cứ đi, ta mù màu nên không cần biết xanh hay đỏ nó thế nào. Tắc lại chửi đổng. Nghe một đại biểu HĐND thành phố chất vấn “trong thập niên qua, Hà Nội chẳng di được cái bệnh viện và trường đại học nào ra ngoài thành phố?". Phó chủ tịch lúng túng !
Nếu vị kia hỏi tôi câu đó, tôi nói luôn và ngay rằng di ra ngoài làm sao được mà di. Các giảng viên, GS, TS…còn bận với mô hình liên kết, đại học tư, trung tâm này nọ. Ra ngoại thành thì chạy sô như thế nào, làm sao di chuyển kịp thời gian giữa trường nọ với trường kia, trung tâm nọ, trung tâm kia. Mà chạy sô có thu nhập cao hơn gấp nhiều lần lương thế mới chết chứ!
Ra ngoại thành thì "sống bằng niềm tin", đói à! GS, bác sĩ cũng vậy, ai mà chẳng có phòng khám tư, không có cũng phải hợp đồng, cũng phải chạy sô. 16h30 là có mặt tại phòng khám theo hẹn với một bệnh nhân A,B,C… được đưa từ bệnh viện công về, để rồi có thu nhập chân chính ngoài luồng gấp vài chục lần lương. Quyền lợi của các vị này vào loại khủng, lại đều có máu mặt tại nơi công tác, viện đủ lý do không di dời, không đặt bút ký thì Chính phủ có quyết tâm đến mấy, cũng "di vào mắt".
Mà không di dời thì còn tắc, còn chịu thuế, phí cao dài dài. Lại chửi đổng. Người dân bình thường, khi tắc đường thường hay coi cái chính sách quản lý và hạ tầng yếu kém, còn mình thì cứ bám lấy mặt đường mà buôn bán. Dừng đỗ xe lung tung, cái gì cũng muốn tiện, chỉ muốn ghé xe máy, nhấc mông móc ví và đi luôn. Trăm vạn người thấy tiện, thế là thắt cổ chai, là tắc đường. Thấy thế lại chửi chứ nhất quyết không nhận là mình cũng góp phần làm nên cái tắc, cái sai.
Hôm trước ngồi nhâm nhi café ở đường Trường Chinh (Hà Nội), một anh nhìn vẻ bề ngoài trí thức, như du học ở nước ngoài về. Đầu đội mũ “phớt”, chân đi giày tây, lưng đeo cặp da, tay xách iPad, kính trắng. Không những vượt đèn đỏ mà còn đi ngược chiều một đoạn khá dài, dựng xe, khoan thai bước vào quán: Cho "ny lâu đá" rồi bi bô rằng VN bao giờ mới khá lên được. Tây sang đây sợ cái giao thông nhốn nháo, không có luật lệ như ở VN!
Tôi nghĩ bụng, mình mà là dân phòng thì hồi nãy hắn vượt đèn đỏ và đi ngược chiều sẽ quăng cho mẻ lưới, nếu chưa dừng, cho tiếp cái dùi cui thọc vào bánh xe, nếu cãi cho ăn mấy cái đoản sắt vào lưng (dân phòng đánh người không đội mũ bảo hiểm, Bình Chánh TP HCM, 7/12 ).
Phải nói là dân mình cũng có lòng tự trọng cao. Ông hàng xóm có ôtô thì mình cũng phải có; đồng nghiệp có ôtô thì mình cũng phải có; họ hàng có người có ôtô mình cũng phải có; đối tác có ôtô mình cũng phải có. Nếu không có thì chiến lược quảng cáo hình ảnh của bản thân coi như thiếu đi một phần quan trọng. Và xã hội nhìn vào hồ sơ năng lực của mình với ánh mắt và điệu cười nhếch mép-không đáng tin cậy.
Thế là phải sắm và ôtô xuống phố chóng hết cả, hạ tầng không sao đỡ kịp. Tắc lại chửi. Hôm trước đại biểu Quốc hội chất vấn bộ trưởng Thăng, đại loại bộ trưởng chốt cho khi nào, bao giờ hết tắc? Câu hỏi nổi tiếng của vị đại biểu lúc đó sốt xình xịch trên các trang mạng và mạng xã hội. Đương nhiên câu hỏi đánh đố không nhận được câu trả lời thoả đáng.
Trong các bác ngồi đây có bác hỏi: Nếu có giấc mơ được làm bộ trưởng GT, anh(chị) sẽ làm gì để cải thiện tình trạng ách tắc này? Ngồi mà nghĩ ra lý thuyết thì qua dễ. Đầu tiên qui hoạch lại đô thị. Nơi nào nông nghiệp, nơi nào công nghiệp, nơi nào tiểu thủ công, làng nghề, xếp các ông ra một vài nơi. Nơi nào dịch vụ, đại siêu thị, bến xe, bến tàu xếp các ông ra một nơi. Trường Đại học, trung tâm nghiên cứu, công nghệ cao xếp các ông ra một nơi. Bệnh Viện, trung tâm y tế, trường phổ thông xếp các ông xen kẽ.
Khu dân cư thì quy hoạch lại, nội đô giãn ra, mật độ xây dựng thưa đi, chủ yếu cải tạo giữ gìn kiến trúc cũ, khu đô thị mới hãy xa ra, hiện đại vào, đồng bộ hạ tầng và an sinh. Trung tâm chính trị, hành chính xếp ra một góc, khu ngoại giao xếp ra một góc... Trục xuyên tâm, hướng tâm, vành đai mở rộng, đền bù thoả đáng, tái định cư ổn thoả, đào tạo mới ngành nghề phù hợp cho người dân mất đất. Cầu vượt trên cao, hầm vượt, tàu điện ngầm, xe bus, nhà ga đầu tư đồng bộ, hoành tráng, giảm xe cá nhân, đánh thuế cao…. Thế là hết tắc ngay! Nhưng tiền đâu?! Khó nhất là lấy tiền từ đâu ra, người tài lấy đâu ra. Chống tham nhũng, bảo đảm nguồn vốn thế nào?
Nhà nghèo không thể đập đi xây lại từ đầu được, phải chấp nhận chắp vá và manh mún? Nhưng chắp vá như thế nào, manh mún như thế nào để khéo ăn thì no, khéo co thì ấm? Để thằng cả, thằng hai, cô ba, cô út… được công bằng, lợi ích nhóm của chúng được đảm bảo thế nào mà không xáo trộn truyền thống gia đình? Vấn đề của cả một dân tộc, của cả một thời đại và nhiều thế hệ đấy! Vĩ mô lắm ! Dạ "em" chưa đủ tài ạ.
Nói tóm lại, các bác bớt bức xúc đi. Vấn đề mua ôtô vừa rẻ, vừa đẹp, vừa bền, vừa sang mà lại tẹt ga không sợ va (chạm), vừa được sống trong những căn hộ cao cấp tại khu đất vàng, vừa thoải mái ngắm hàng sấu già xen lẫn thảm cỏ xanh đến tận chân mây, vừa mở cửa sổ trời panorama hít căng O2 qua đường mũi và xì CO2 qua đường khác thì nó phụ thuộc vào rất nhiều yếu tố. Cả nhà nước và mỗi chúng ta đều phải chia sẻ và rất cố gắng.
Khó nhất, đau đầu nhất là nút thắt cổ chai, đó là luật pháp và cơ chế, tiền và người tài, người có tâm, đạo đức giữa lợi ích nhóm với cộng đồng, sự chia sẻ của toàn xã hội. Chửi đổng không giải quyết được vấn đề gì đâu. Bác nào bắt nhịp bài hát trong bộ phim “Bao giờ đến tháng mười" cho rộn ràng mùa giáng sinh nào.
Nguyễn Phúc Tâm

3CANG dẫn lại
12/12/2011

Thứ Năm, 8 tháng 12, 2011

BẮN NÁ THUN HẠ ĐƯỢC VỢ

(giaoduc.net) - Danh tự nhận ngày còn nhỏ học ở Sóc Trăng, gần cả chục năm trời đi học anh chỉ lên được tới lớp… bốn, cha mẹ thấy vậy nên cho ở nhà luôn...
Ngày xưa người ta xem phim Hồng Kông, thấy những cao thủ võ nghệ cao cường gồng nội công “chưởng” một phát là chết người; thế nên khi thấy chàng trai Danh Hồng Trương (ấp Kinh Đứng B, xã Khánh Hưng, huyện Trần Văn Thời, tỉnh Cà Mau) vung nạng thun bắn mỗi phát thì rớt một con chim nên biệt hiệu Danh “Chưởng” có từ đó.
“Qua mặt” cả sư phụ
Danh tự nhận ngày còn nhỏ học ở Sóc Trăng, gần cả chục năm trời đi học anh chỉ lên được tới lớp… bốn, cha mẹ thấy vậy nên cho ở nhà luôn. Danh có người cậu ruột tối ngày vô rừng bắn cò bắn chim. Nghỉ chơi với với tụi bạn, Danh theo cậu suốt ngày nhưng chẳng bao giờ học mót được gì.
Ảnh minh họa.

“Cậu vung một phát là một con, mang theo bao nhiêu đạn là đem về bấy nhiêu chim cò nhưng cậu chỉ cho tôi đi theo xách đồ chứ đời nào chỉ cách bắn, cách làm nạng thun. Tìm chỗ cậu giấu nạng thun, tôi lấy về nhà, tìm cây nạng giống vậy, kiếm dây chun buộc vô học bắn”, anh nhớ lại.
Thường thì cái gì học lỏm thì người ta thường cố tâm học cho bằng được, thậm chí học rất giỏi. Danh cũng không ngoại lệ. Sau thời gian lén tập nạng thun một mình, tài nghệ của Danh ắt đứt “sư phụ”. Lần đó, Danh xin theo cậu nhưng không phải “lon ton” như mọi khi mà muốn …trổ tài.
Tới bìa rừng, “sư phụ” vung bốn nhát rớt bốn con cò lửa, Danh cũng vung bốn nhát được y như vậy nhưng cò của Danh rớt xuống đất lát sau tỉnh lại, còn cò của “sư phụ” thì “ngủm” luôn. Người cậu giật mình gặng hỏi thì đứa cháu tỉnh bơ: “Phải bắn ngay cái mỏ, cái cánh thì nó không chết, chỉ bất tỉnh hoặc què quặt thôi, còn bắn trúng đầu thì nó bể sọ chết chứ sao?”. Danh tự hào kể lại: “Ổng trợn mắt nhìn tôi rồi nghỉ bắn nạng thun luôn từ đó”.
Năm 24 tuổi, Danh theo cha mẹ về quê ngoại sinh sống, suốt ngày ở ngoài đồng nhưng không làm ruộng vì không có đất canh tác mà vác nạng thun bắn cò. “Tụi con gái xứ này mê nó “chết lên chết xuống” cũng nhờ cái tài bắn cò, bắn chim hay tài tình của nó.
Ngày trước, thời điểm mới gieo sạ, chim cò ở vạt rừng Vồ Dơi kéo về lũ lượt, đạp nhẹp cả mạ non, nhiều gia đình xót của nhờ nó lấy nạng để bắn xua đuổi chim phá lúa. Những con chim, con cò… nào gặp nó coi như tàn đời. Nó hay đến nỗi bắn được… con vợ nó bây giờ luôn”, ông Diệp Huỳnh My, Phó ấp Kinh Đứng B thuật lại.
“Bách phát , bách trúng”
Tài nghệ nghe đồn là vậy, còn tận mắt chứng kiến thì chẳng được mấy người, thế nên nhiều người đã tìm đến… “cá độ” và kết quả là trận nào cũng thua Danh lăn lóc.Trưởng ấp Hai Bình là một trường hợp. Bữa nọ, Hai Bình cùng mấy anh em trong xóm đang bàn chuyện đồng áng, gặp Danh Chưởng đi qua trưởng ấp liền thách thức: “Nếu chú em bắn bách phát bách trúng, vậy chú thử biểu diễn bắn trúng lỗ cây cột điện này xem, nếu được tôi khao cả đám một chầu “quắc cần câu”.

Cây cột điện Hai Bình nói là loại cột tròn, có mấy cái lỗ tròn nhỏ cỡ đầu ngón tay cái trên đỉnh, ăn thông từ đầu bên này sang đầu bên kia, thường để mấy ông “nhà đèn” gắn bù – loong vào mỗi khi leo cột sửa điện. Quyết tâm “chơi ác” Danh nên trưởng ấp chỉ cho anh một lần bắn duy nhất, đứng cách khoảng 10m. “Nó vung một nhát không thấy đường đạn luôn.
Tôi cười khà khà đắc thắng, mọi người cũng đồng thanh cười chọc quê rồi đến xem thử nhưng chẳng thấy viên đạn đâu cả. Tới khi nhòm phía sau lỗ cột bên đầu kia, tôi mới thấy viên đạn đất nằm nhú ra một chút. Thì ra nó bắn từ lỗ bên này mà đạn xuyên thấu qua lỗ bên kia.  Tôi thua chầu nhậu, mất toi tháng lương”, Trưởng ấp “cay đắng” xác nhận.
Có người không dám cá độ, mà mượn cớ khác để “mãn nhãn” về tài năng “ký nhân” như trường hợp anh Hiếu ở đầu ấp. Cho rằng ruộng mới sạ lúa bị cò kéo bầy về đạp, rồi ăn lúa, anh nhờ Danh đến bắn bộ bầy cò. “Tối đó tôi chống xuồng chở nó ra miếng ruộng sau nhà. Thằng Danh biết tôi muốn thử tài nên cất tiếng: “Ông muốn tôi bắn vào bộ phận nào của con cò, tôi sẽ bắn vào chỗ ấy”.
Gặp được bầy cò chừng chục con đang cặm cụi ăn mồi bên bờ ruộng cách chừng 15 mét, tôi thách thức : “Có ngon bắn cái con đầu đàn vào cổ”. Nó lầm lì không nói, vung một đường đạn, con cò giãy dụa rồi nằm im. Nó vung thêm sáu nhát đạn nữa, đàn cò bị động nên bay loạn xạ. Tôi lượm con đầu đàn thấy nó bị bắn đúng vào cổ nên gãy xương chết; sáu con còn lại có bốn con trúng ngay cánh, hai con ngay cái mỏ nên ngất xỉu. Tôi câm bặt tâm phục khẩu khục”, ông Hiếu kể.
Khâm phục tài nghệ, tối đó ông Hiếu làm cò, đưa tiền Danh đến tiệm tạp hóa gần nhà mua mấy xị rượu về lai rai. Hơn 9h tối, thấy Danh đến kêu cửa mua rượu, chủ tiệm đốt cây nhang, cắm cách nơi Danh đứng chừng 15m rồi bảo “thử bắn rớt tim nhang nhưng không để cây nhang bị đổ, bắn trúng tao mới bán rượu”.
Ông chủ tiệm thuật lại: “Nó nhe răng cười nói “em biểu diễn anh coi chơi thôi”. Nói xong, nó pha đèn pin về hướng cây nhang vung một đường đạn cái vèo mất tiêu cái tim nhang. Không tin vào mắt mình nữa, tôi dụi dụi mắt mấy cái liền, đến coi tỏ ý không tin, nói “lâu lâu mày hên một lần, ngon làm lại tao coi, trúng tao biếu rượu luôn”.
Lần này tôi chơi ác nó, cố tình ghim cây nhang nhẹ nhàng xuống mặt đất, chỉ cần gió hơi mạnh là đổ. Cũng khoảng cách đó, nó vung liền đường đạn thứ hai. Y như lần bắn đầu, cây nhang vẫn đứng sừng sững nhưng cái tim thì bay đâu mất tiêu. Quê quá, tôi bảo nó về trước, lát tôi mang rượu lại đãi, thưởng thêm một lít nữa”.
Kiếm com nhờ nghề bắn chuột nuôi trăn
Những tưởng cái tài bắn nạng thun này giúp Danh Chưởng mau chóng làm giàu nhờ bắt được nhiều chim, cò… Nhưng không, đến nay gia đình Danh vẫn là hộ nghèo của ấp. Bí thư chi bộ ấp Kim Đứng B, ông Danh Mạnh Huynh cho biết: “Xưa nó bắn cò nấu cháo đãi anh em chòm xóm hoặc cho anh em ăn lấy thảo chứ ít khi nào thấy nó mang chim cò đi bán. Nhưng từ khi Nhà nước có chủ trương cấm săn bắt động vật hoang dã, nó bỏ nghề bắn chim cò sang bắn chuột để nuôi trăn”.
Đến nhà, Danh cho tôi xem sáu con trăn gấm đang nuôi nhốt. Nhờ bắn được nhiều chuột nên trăn của anh mau lớn. Chưa đầy một năm mà bầy trăn của Chưởng mỗi con trên bảy kí lô. Gần tám năm qua, trăn là nguồn thu nhập chính của gia đình anh. Những lúc cao điểm, anh bắn một đêm cả gần trăm con chuột, có cả chuột cống nhum. Cho bầy trăn ăn không hết thì anh đem ra chợ bán kiếm tiền mua gạo.
Người dân ở Kinh Đứng B kể khá nhiều chuyện khôi hài về tài nghệ bắn nạng thun của Danh nhưng nghe qua, tôi còn bán tín bán nghi. Trước lúc chia tay, tôi nhờ anh biểu diễn một lần để tôi được tận mắt chứng kiến. Anh dẫn tôi ra sau ao nhà, dưới mặt ao cách nơi đứng chừng 13m có cây sào tre cắm dưới ao, đầu sào nhô lên mặt nước nhỏ bằng ngón tay cái.
Danh bảo sẽ vung nạng thun bắn khúc tre nhô đầu ấy để tôi xem. Lấy cục đất vo tròn, anh kê vào nạng thun, chẳng cần nheo mắt mà kéo giãn thun đánh vèo. Cục đất dính trúng vào đầu cây tre, mặt nước rung rinh.
Hồ Ngọc Long/Pháp luật & đời sống

3CANG sưu tầm
08/12/2011

Thứ Tư, 7 tháng 12, 2011

NGƯỜI BAY NHƯ... CHIM

(Tuoitre) Phi công người Thụy Sĩ Yves Rossy đã hoàn thành giấc mơ 20 năm khi bay như chim trên bầu trời nhờ cỗ máy bốn động cơ phản lực nhỏ.
Yves Rossy trong một chuyến bay mơ ước - Ảnh: Jetman.com

Ông đã thực hiện các chuyến bay qua Hẻm Núi Lớn ở bang Arizona (Mỹ), băng qua eo biển nước Anh và lượn trên bầu trời của dãy Alpes.
Bộ đồ bay của ông gồm bốn động cơ nặng 55 kg, một đôi cánh dài 2m. Thiết bị này có thể giúp Rossy đạt vận tốc 305 km/g. Khi bay lên, ông chỉ cần uốn cong lưng. Nếu muốn hạ xuống dưới, ông rút vai lại và quẹo sang bên bằng cách chuyển động đầu.
“Tôi không có lông vũ nhưng tôi cảm thấy giống như một con chim trên trời” - ông Rossy cho biết.

3CANG sưu tầm
07/12/2011

Thứ Sáu, 2 tháng 12, 2011

CƯỚI VÀ CƯỜI

Đọc được một bài thơ không đề trong nhóm bài Thơ vui mùa cưới trên VnExpress, tôi chép ra đây. Xin cảm ơn tác giả vô danh, cảm ơn VnExpress và Phan Anh đã có công sưu tầm và đăng bài.
Tôi mạn phép tạm đặt tên cho nó và chỉ sửa một số chỗ, dấu chấm thành dấu phẩy thôi.

CƯỚI VÀ CƯỜI

Hôm nay đám cưới của em,
Họ hàng hang hốc đến xem rộn ràng.
Đáng nhẽ pháo nổ đùng đoàng,
Nhưng vì cấm pháo, cả làng im re.
*
Tám giờ có một chiếc xe, 
Cắm đầy hoa hoét le te đi vào. 
Trẻ con bu tới ào ào;
Đứa thì sờ lốp, đứa vào bóp phanh. 

*
Mẹ em la ó thất thanh, 
Tiên sư bố lũ trẻ ranh quê mùa. 
Bố em thấy thế nói đùa,
Bà lên thành phố mới vừa mấy năm.

*
Trang điểm thuê hết năm trăm, 
Đang từ đầu ngõ xăm xăm đi vào, 
Gặp ai cũng toét miệng chào, 
Thì ra không biết đứa nào cô dâu.

*
Chín giờ khách khứa đã bâu, 
Ồn ào náo nhiệt như trâu xổng chuồng. 
Cô dâu trang điểm trong buồng, 
Một lũ gái gú dựa tường đứng xem.

*
Mười giờ đã thấy bem bem,
Xe nhà chú rể màu kem, đi vào. 
Chú rể đáng mặt anh hào, 
Cao đúng mét rưỡi, đang chào bà con.

*
Chủ hôn đứng dậy lon ton, 
Quát tháo inh ỏi như còn thanh niên. 
Hai họ chào hỏi liên miên, 
Cô dê chú rẩu thì đần mặt ra.

*
Mong sao đám cưới qua loa, 
Để đêm hí hí, thế là xong phim. 

Bao năm mỏi gối đi tìm, 
Giờ coi như đã chết chìm cùng nhau.

*
Chủ hôn nói một lúc lâu, 
Bỗng nhiên Mic tịt, đầu dây bị chờn. 
Chả biết làm cách nào hơn,
Chủ hôn ngồi xuống, kệ con bà mày.

*
Bây giờ đến đoạn trao tay.
Chú rể rút nhẫn mặt mày buồn thiu. 
Khách khứa thì líu tìu tìu, 
Đứa bảo 2 chỉ, đứa thì một cây.

*
Cô dâu hỏi nhỏ: vàng tây? 
Chú rể quắc mắt: tây thì làm sao? 
Nhẫn anh mua ở Hàng Đào, 
Em an tâm nhớn, thôi, vào thắp hương.

*
Cả 2 đứng trước hương đường, 
Cô dâu tranh thủ soi gương, vuốt đầu. 
Chú rể nét mặt âu sầu, 
Cắm đầu xuống vái, rất lâu, rồi chuồn.

*
Cô dâu cũng có vẻ buồn, 
Nắm tay bà mẹ, lệ tuôn ầm ầm. 
Chú rể đóng cửa đánh rầm, 
Cô dâu giật thót, đâm đầu vào xe.

*
Đến chiều đám cưới vắng hoe. 
Cô dâu gọi điện: đã về đến nơi. 
Bố em thở hắt một hơi, 
Thế là cục nợ có nơi rước rồi.


Nguyên văn bài Phan Anh sưu tầm
Hôm nay đám cưới của em,
Họ hàng hang hốc đến xem rộn ràng.
Đáng nhẽ pháo nổ đùng đoàng,
Nhưng vì cấm pháo, cả làng im re.
Tám giờ có một chiếc xe. 
Cắm đầy hoa hoét le te đi vào. 
Trẻ con bu tới ào ào.
Đứa thì sờ lốp, đứa vào bóp phanh. 
Mẹ em la ó thất thanh. 
Tiên sư bố lũ trẻ ranh quê mùa. 
Bố em thấy thế nói đùa.
Bà lên thành phố mới vừa mấy năm.
Trang điểm thuê hết năm trăm. 
Đang từ đầu ngõ xăm xăm đi vào. 
Gặp ai cũng toét miệng chào. 
Thì ra không biết đứa nào cô dâu.
Chín giờ khách khứa đã bâu, 
Ồn ào náo nhiệt như trâu xổng chuồng. 
Cô dâu trang điểm trong buồng. 
Một lũ gái gú dựa tường đứng xem.
Mười giờ đã thấy bem bem.
Xe nhà chú rể màu kem, đi vào. 
Chú rể đáng mặt anh hào. 
Cao đúng mét rưỡi, đang chào bà con.
Chủ hôn đứng dậy lon ton. 
Quát tháo inh ỏi như còn thanh niên. 
Hai họ chào hỏi liên miên. 
Cô dê chú rẩu thì đần mặt ra.
Mong sao đám cưới qua loa. 
Để đêm hí hí, thế là xong phim. 
Bao năm mỏi gối đi tìm. 
Giờ coi như đã chết chìm cùng nhau.
Chủ hôn nói một lúc lâu. 
Bỗng nhiên Mic tịt, đầu dây bị chờn. 
Chả biết làm cách nào hơn.
Chủ hôn ngồi xuống kệ con bà mày.
Bây giờ đến đoạn trao tay.
Chú rể rút nhẫn mặt mày buồn thiu. 
Khách khứa thì líu tìu tìu. 
Đứa bảo 2 chỉ, đứa thì một cây.
Cô dâu hỏi nhỏ: vàng tây? 
Chú rể quắc mắt: tây thì làm sao? 
Nhẫn anh mua ở Hàng Đào. 
Em an tâm nhớn, thôi, vào thắp hương.
Cả 2 đứng trước hương đường. 
Cô dâu tranh thủ soi gương, vuốt đầu. 
Chú rể nét mặt âu sầu. 
Cắm đầu xuống vái, rất lâu, rồi chuồn.
Cô dâu cũng có vẻ buồn. 
Nắm tay bà mẹ, lệ tuôn ầm ầm. 
Chú rể đóng cửa đánh rầm. 
Cô dâu giật thót, đâm đầu vào xe.
Đến chiều đám cưới vắng hoe. 
Cô dâu gọi điện: đã về đến nơi. 
Bố em thở hắt một hơi. 
Thế là cục nợ có nơi rước rồi.



02/12/2011
3CANG sưu tầm lại