Trang

Thứ Tư, 9 tháng 11, 2011

CHUYỆN VỀ CON CUA

Tặng anh Thăng và Hội Cây sung


Con cua tám cẳng hai càng
Một mai hai mắt, rõ ràng con cua.

Thứ Sáu, 4 tháng 11, 2011

MỘT SỐ PHIM HÀI NGA

Mấy chục năm xa nước Nga rồi mà chưa có cơ hội quay trở lại. Lập blog NỤCƯỜI-SMILES-УЛЫБКИ, nhớ nước Nga da diết, nhớ các bạn Nga thân thiết, rồi nhớ các bạn Việt cùng học một trường, cùng sinh hoạt một Chi hội ở Len, nhớ đồng lứa thân và quen biết học ở Nga nói riêng và ở Liên Xô cũ nói chung.
Lâu rồi không sử dụng đến, tiếng Nga của tôi bị rơi rụng nhiều. Thật tiếc. Nhưng ничего (không sao cả). Chuyên mục NỤ CƯỜI NGA sẽ giúp tôi nhớ lại dần.
Các danh hài của Liên Xô thời những năm 70 thế kỷ trước là những người gây cho tôi nhiều ấn tượng nhất. Tôi cũng không hiểu tại sao. Từ đó tôi hay xem phim thể loại Комедия (hài nước).
Đó là các phim tôi hãy còn nhớ.
12 стульев (12 cái ghế), Мосфильм sản xuất 1971

Иван Васильевич меняет профессию (Ivan Vasilievich đổi nghề), Мосфильм sản xuất 1973.


Не может быть! (Không thể thế được!), Мосфильм sản xuất 1975.

Còn các danh hài đâu ư ?
Савелий Крамаров (13 октября 1937 – 6 июня 1995)
Tôi nhớ tôi còn cất giữ một bưu thiếp của danh hài này.

Юрий Никулин (18 декабря 1921 – 21 августа 1997)

Сергей Филиппов  (24 июня 1912 -  )

Mới nhớ lại được chừng đó các bạn à.

пока, мои друзья! (Tạm biệt các bạn) 

3Cang
04/11/2011

Thứ Tư, 2 tháng 11, 2011

NỘI QUY ĂN NHẬU

Ngày thứ sáu, 08/7/2005, lúc 4:20:51 PM, cách nay hơn 6 năm, anh Thanh, đồng nghiệp cũ, mail cho tôi bản Nội quy không biết sưu tầm từ đâu. Tôi cười vui vì nó đúng thực trạng và… sợ vì nếu mình lỡ vi phạm bị phạt thì “chết”. Xin cảm ơn anh Thanh.

Tuyệt mật
NỘI QUY ĂN NHẬU

Đã là đàn ông trong cuộc sống không ai không đã và sẽ tham gia vào bàn nhậu vì vậy muốn trở thành một người hay được nhậu cần thực hiện đầy đủ các điều sau:
Điều 1:
Để công bằng và hợp lý, tất cả các tay ăn nhậu bất kể là bạn bè, chiến hữu thân tình… đều phải thực hiện sòng phẳng “Kẻ rượu người mồi” để bày ra buổi tiệc và phải bầu ra chủ xị để điều khiển cuộc nhậu.
Điều 2:
Khi nhậu được tin báo, tin nhắn hoặc điện thoại của chiến hữu thì phải đi ngay không chậm trễ, tránh tình trạng “Gà sống đá gà chết”.
Điều 3:
Trong khi nhậu phải tỏ ra văn minh, lịch sự, giữ vệ sinh chung không khạc, nhổ, phun… xung quanh bàn nhậu, tránh tình trạng cầm lâu, kê tán, rót lưng, bưng đổ, câu giờ… hoặc qua vòng khi chưa được phép của chủ xị.
Điều 4:
Khi nhậu trong bàn phải “Ăn xem nồi ngồi xem hướng” tỏ ra tôn trọng đối với những người lớn tuổi, tuyệt đối không được “Say mồi”.
Điều 5:
Trong bàn nhậu tuyệt đối không được cầm lộn, cầm nhầm nhất là bật lửa, giày, dép, mũ và điện thoại di động.
Điều 6:
Trong bàn nhậu tuyệt đối không mang theo vợ, con hoặc cháu gây phiền hà cho bạn nhậu, ngược lại được phép mang theo em vợ, em nuôi hoặc em gái (chưa chồng).
Điều 7:
Trong bàn nhậu không được cãi cọ, nói chuyện riêng hoặc những chuyện gây mất đoàn kết đối với những chiến hữu trong bàn nhậu, ngược lại phải kể chuyện có tính chất hài hước.
Điều 8:
Khi tan tiệc rượu về nhà không được lớn tiếng, chửi mắng, cãi cọ vợ con hoặc làm mất trật tự ở địa phương… Gây ảnh hưởng đến uy tín bạn nhậu, ngược lại phải khuyến khích những chuyện làm hài lòng bà xã… để lần sau đi nhậu được bà xã khuyến khích.
Điều 9:
Phải thường xuyên vận động, thể dục, thể thao để đảm bảo sức khỏe và tuổi thọ để nhậu được bền lâu.
Điều 10:
Đến lúc trả tiền không được đi tiểu, nghe điện thoại, làm bộ say xỉn để ngủ hay sang bàn khác để lẩn tránh…
Lưu ý: Nếu vi phạm các điều trên, nhẹ thì khiển trách tại chỗ từ 1-3 ly, nặng thì phạt từ 10.000đ đến 50.000đ (Số tiền này sẽ được sung vào công quỹ để phục vụ cho buổi tiệc). Trường hợp đặc biệt, buộc phải cấm tham gia từ 3-7 ngày kể từ hôm nhậu.
Hà Nội, ngày 21/3/2004
Vụ trưởng Vụ ăn nhậu phổ thông và bình dân

Do tôi chỉ giữ bản photocopy và lại bị mất chữ ở rìa phải nên nảy ý tìm trên mạng có thể có bản gốc. Tôi vào trang của anh Lê Minh Huệ, thấy có dị bản, nội dung chính như nhau, nhưng chỉ khác là có thêm dòng giới thiệu, không có dòng Hà Nội, ngày tháng và chức danh, còn dòng Lưu ý lại viết khác:
Nội quy ăn nhậu đã phổ biến và ăn sâu vào sinh hoạt của “cư dân ăn nhậu”, xin gởi đến các bạn bè thân hữu nghiên cứu và áp dụng tùy trường hợp…..
Lưu ý: Nên cố gắng tuân thủ các điều lệ trên, để hội ăn nhậu ngày càng phát triển và uy tín của hội ngày càng nâng cao, chúc sống vui khoẻ…..
Cũng trên trang của anh Huệ tôi thấy có 2 comment hay hay.
Còm thứ nhất của DKZ, bổ sung 2 điều và chú ý.
Tôi rất hoan nghênh bạn LÊ MINH HUỆ đưa ra Quy chế “NHẬU” có 10 điều; qua đó, có một số điều khoản chưa rõ; cho nên tôi xin bổ sung những vấn đề sau:
Điều 11: Người đứng ra triệu tập “cuộc họp nhậu” phải thông báo ngày, giờ, địa điểm bằng mọi phương tiện (thư mời, điện thoại,..) trước ít nhất một ngày để hội viên làm thủ tục xin phép “hiền thê” (nếu có) -(*) , hoặc hủy bỏ những cuộc họp khác, kém quan trọng. Nếu sau cuộc họp, có tăng ca cần báo trước cho hội viên, theo quy ước sau: cuộc họp có tăng ca 1 ghi thêm: “họp quan trọng”, tăng ca 2 (kiểm tra tài năng) ghi “họp rất quan trọng”; tăng ca qua đêm: ghi “họp cực kỳ quan trọng.”
Điều 12: Những cuộc họp theo nguyên tắc 3 cùng: “cùng ăn, cùng vui, cùng chia tiền nhậu” để cuộc họp của chúng ta bền lâu.
CHÚ Ý: Riêng nữ hội viên, được miễn chia tiền buổi tiệc. Vì hội chúng ta đều là những hội viên “LÒ DÊ” nên luôn galant với phái đẹp.
Rất mong các bạn sớm thông qua Quy chế quan trọng này, vì Giáng sinh và năm mới sắp đến, sẽ có nhiều lễ hội linh đình, và chúng ta cũng phải họp triền miên.
(*) – tự kiểm duyệt của Blog cho các bạn nam yếu tim, nguyên văn xin hỏi Blog.

Còm thứ hai bằng thơ của anh Hoàng Minh Phú.

Chào anh Lê Minh Huệ.
T
hơ anh đọc hay ghê!
Hẹn
đi nhậu thì trễ.
Gặp
mặt cười nhau: huề.

Thôi thì cứ mặc kệ.
Vậy
cũng có người mê.
T
hầm phục tui đáo để.
tui không biết.

y giờ ai còn chê?
Hãy
mau lo tự-vệ.
tui cólưỡi lê!
C
oi chừng hết đường về.

m nay về thăm quê.
N
gang qua cầu Cây-khế.
gái ngồi trên đê.
“-C
hào anh Huệ lề-mề”.

Ai nói tui lề-mề”.
Lề-
mề có gì ghê?
Mời
cùng uống rượu đế.
Để
xem coi ai quê?

u lâu  chọc phá anh một chút, đừng giận tôi nghe anh Huệ.
Hoàng-
Minh-Phú.

Xin phép được đưa về trang nhà và cảm ơn các anh Lê Minh Huệ, Hoàng Minh Phú và DKZ.

3CANG sưu tầm
02/11/2011

Chủ Nhật, 23 tháng 10, 2011

CHUYỆN SỢ VỢ

Tôi mạn phép đã copy bài viết từ http://quechoa.info/ về đây. Rất cảm ơn tác giả - nhà văn Nguyễn Quang Lập.

CHUYỆN SỢ VỢ

 

Chả hiểu sao mấy hôm nay ngồi đâu cũng nghe kháo chuyện sợ vợ. Đi Bến Tre về nhà Tâm Chánh, uống rượu sâm Ngọc Linh nói chuyện Biển Đông chán chê lại quay sang chuyện sợ vợ. Về nhà Võ Đắc Danh tán chuyện sợ vợ cho tới khuya. Sáng mai uống cà phê, Huy Đức nhìn mình cười cười, nói tối qua bác say, hát hò ghê quá. Mình hỏi hát cái gì. Huy Đức nói mỗi bài ca sợ vợ mà bác hát đi hát lại đến nỗi tôi thuộc làu. Nói rồi Huy Đức ngâm nga: “Nằm chung thì bảo…chật giường/ nằm riêng lại bảo…tơ vương em nào/Lãng mạn thì bảo…tào lao/ Đứng đắn lại bảo…người sao hững hờ/ Khù khờ thì bảo…giai tơ/ Khôn lanh thì bảo…hái mơ bao lần.” Hi hi.
Có lẽ ai cũng có ít nhất dăm bảy chuyện sợ vợ, mình cũng thế. Nhớ nhất cái Hội sợ vợ thời mình làm việc ở Huế.
Thời trai trẻ nghe người ta kháo nhau chuyện sợ vợ cứ nghĩ họ chọc nhau chơi vậy thôi chứ vợ có gì đâu mà phải sợ. Mấy anh lớn nghe mình nói thế thì xoa đầu mình cười cười, nói lấy vợ đi rồi biết em ơi. Mình chả tin. Chẳng qua đàn ông hay đem chuyện sợ vợ ra để trêu nhau, chọc quê nhau vậy thôi, dần dà mới biết té ra cho chuyện đó thật. Hôm mình mới về Sở VHTT Bình Trị Thiên, làm việc ở Phòng quản lý xuất bản, anh Vĩnh Nguyên cười khà khà, nói thằng này gia nhập Hội sợ vợ rồi. Mình nhăn răng cười, nói thiệt hả anh, phòng em toàn dân sợ vợ à. Anh Vĩnh Nguyên nói cả thành phố Huế này đều là dân sợ vợ, trừ tao. Mỗi tao không sợ vợ, răng mà tao đơn độc rứa không biết. Mình hỏi Văn Lợi, nói Vĩnh Nguyên nói vậy đúng không. Văn Lợi cười phì, nói đúng một nửa. Phải nói thế này mới đúng: cả thành phố Huế đều là dân sợ vợ mà Vĩnh Nguyên là ông sợ vợ nhất. Mình gặp Vĩnh Nguyên nhắc lời Văn Lợi, anh cười bẽn lẽn, nói không không, Văn Lợi vẫn không nói đúng sự thật. Tao sợ vợ thứ nhì thôi, Văn Lợi  mới là ông sợ vợ nhất. Văn Lợi là hội trưởng hội sợ vợ của chúng mày đó.
 Hồi đó phòng quản lý xuất bản có 5 anh em, mình chưa có vợ, còn lại  các anh Bính Văn, anh Hải Bằng, Văn Lợi, Dương Toàn Thắng đều nổi tiếng sợ vợ cả. Nói anh Văn Lợi sợ vợ cũng hơi oan, anh hâm mộ vợ thì đúng hơn. Chị Tùng rất đẹp, quản gia nội trợ ngon lành, anh Văn Lợi làm về chỉ có việc ngồi vểnh râu pha trà uống chứ chẳng phải làm gì. Đụng có việc gì chị đều đưa ra ý kiến rất xác đáng. Chị Tùng đã không nói thì thôi hễ nói ra điều gì chỉ có đúng trở lên. Văn Lợi hâm mộ vợ là phải, nói chuyện gì cũng Tùng nói thế này, Tùng nói thế kia. Mọi người vì thế có cớ chế anh sợ vợ, nói với Văn Lợi trên đầu có trung ương, dưới bụng có bà Tùng. Mình cũng trêu anh như vậy, anh trợn mắt lên, nói tôi có đội vợ lên đầu đâu, tôi đặt vợ dưới bụng, sao bảo tôi sợ vợ.
Anh Mai Văn Tấn còn viết hẳn một chuyện cổ tích Sự tích cái ống bương nước để trêu Văn Lợi. Đại khái ngày xửa ngày xưa có anh Văn Loi hiền lành tốt bụng cưới một cô gái rất xinh đẹp tên là A Tung. Vì quá yêu vợ, Văn Loi không để cho A Tung làm gì cả. Một hôm Văn Loi vào rừng săn bắn tối mịt vẫn chưa về. Ở nhà hết nước, A Tung không đợi Văn Loi về lấy nước như mọi khi, đành quảy gánh xuống suối. Lâu ngày không quen gồng gánh, đêm tối dốc trơn, A Tung bị ngã, chết thảm dưới chân dốc. Văn Loi ôm lấy vợ kêu khóc thảm thiết, nói ôi A Tung ơi, không có A Tung thì đời Loi còn nghĩa lý gì nữa, nói rồi ôm vợ lao xuống thác, chết tốt. Từ đó dân Vân Kiều bỏ tục gánh nước, chỉ lấy nước bằng ống bương. Truyện này in trong tập Truyện cổ Vân Kiều hẳn hoi, ghi dưới truyện là ghi theo lời kể của cụ này cụ kia, thực  tế  là Mai Văn Tấn bịa ra tất, hi hi.
Anh Bính Văn là họa sĩ, anh bỏ vợ hay bị vợ bỏ chi đó, mình không rõ. Mỗi lần mình hỏi vì sao bỏ vợ, anh làm bộ quan trọng kéo tay mình rỉ tai, nói phải bỏ thôi, nếu không đời tao tuyền sống trong sợ hãi. Mình nói gì mà kinh thế. Anh nói mày chưa vợ con biết cứt gì, kinh lắm. Mình nói anh không nộp đủ thuế à, sao mà sợ thế. Anh trợn mắt lên, nói đâu có, tao nộp cả gốc lẫn lãi vẫn cứ sợ vợ như thường. Có lẽ anh Bính Văn nói thật. Nhiều người cứ bảo đàn ông sợ vợ đa phần vì không nộp đủ thuế cho vợ, chả phải. Một hôm mình nghe ba ông anh, anh Điềm ( Nguyễn Khoa Điềm), anh Tường ( Hoàng Phủ Ngọc Tường), anh Vĩ ( Tô Nhuận Vĩ) ngồi kháo chuyện định kì nộp thuế. Anh Điềm nói tôi đăng báo Dân ( Ba ngày một số), anh Tường nói tôi đăng báo Văn Nghệ ( Bảy ngày một số). Anh Vĩ nói các ông kém thế nhỉ, tôi đăng báo Nhân dân (Một ngày một số), ngoài ra còn đăng thêm vài phụ trương nữa. Anh Điềm, anh Tường đều trợn mắt thè lưỡi, gọi anh Vĩ là sư phụ. Nhưng anh Vĩ sợ vợ nhất trong ba anh, giống anh Văn Lợi luôn mồm nói Cúc nhà mình nói thế này, Cúc nhà mình nói thế kia. Ngồi đâu hễ chị Cúc réo một phát là ba chân bốn cẳng vọt về ngay.
 Phòng mình hồi đó vợ anh Dương Toàn Thắng đẹp nhất. Chị Hải đẹp nhất trường Đại học Ngoại Ngữ, về làm việc ở Ủy ban tỉnh Bình Trị Thiên được một tuần cả thành phố Huế đều nức tiếng chị. Mỗi lần anh đem vợ về quê, anh cũng là dân Ba Đồn, con nít chạy rật rật cả đoàn sau lưng chị. Người ta bảo ồn như chợ, thế mà mỗi lần chị Hải xách làn vào chợ, đi tới đâu là ở đó bỗng lặng ngắt, ai nấy mắt tròn mắt dẹt, thì thà thì thầm, y chang thấy hoàng hậu vi hành. Mình thuộc loại con nít không dám tơ tưởng, anh Văn Lợi trưởng phòng tốn cả trăm bài thơ tình về biển ( Hải là biển mà) chẳng được cái xơ múi gì, anh Thu Bồn cả tháng mưa Huế đứng trước cửa sổ nhà chị cũng không hề được chị để mắt tới, cuối cùng đành để lại bài thơ Tạm biệt Huế, bài này rất nổi tiếng, con gái Huế thuộc làu “ Tạm biệt Huế với anh là vĩnh biệt/ anh trở về hóa đá phía bên kia”.
 Nghe tin Thu Bồn về Đà Nẵng, anh Thắng sướng lắm, nói lão Thu Bồn về Đà Nẵng tao nhẹ cả người, bây giờ tao mới yên tâm hóa đá ở trong bia, khe khe khe. Anh Thắng kéo mình đi nhậu, nói chúng nó bảo Văn Lợi là hội trưởng hội sợ vợ, sai bét, tao mới là hội trưởng. Mình nói em thấy chị Hải hiền thế, sợ gì nhỉ. Anh kéo  tay mình chỉ về ông phó chủ tịch tỉnh đang ngồi nhậu ở gốc xa, nói mày biết ông đó không. Mình cười, nói lạ gì, ông đó tán chị Hải suốt hai nhiệm kì không đổ, đúng không. Anh Thắng gật đầu cái rụp, nói ông ấy còn sợ vợ tao, tại sao tao không sợ.
Uống bia say nhừ tử, mình hỏi anh Thắng, nói trong phòng mình chắc chỉ có anh Hải Bằng là không sợ vợ thôi, anh nhỉ. Em thấy Hải Bằng hơi bị gia trưởng, chưa thấy Hải Bằng sợ ai bao giờ, đến bí thư tỉnh ủy mà Hải Bằng còn dám to tiếng giữa hội nghị, chắc ổng thuộc diện vợ sợ chứ không phải sợ vợ. Anh Thắng cười cái hậc, nói mày biết đéo gì. Hải Bằng sợ vợ thảm lắm. Mình hỏi sao, anh Thắng nói Hải Bằng sợ vợ hiếp. Mình cười rũ, nói phét phét. Anh Thắng lại trợn mắt lên, nói tao phét mày làm gì. Hải Bằng già cả ốm yếu, bà vợ thì xinh đẹp trẻ trung như thế, sợ là phải. Một tối đang tán chuyện với tao, nghe tiếng vợ đi xem phim về ngoài ngõ là ổng vọt lên giường đặp chăn rên ầm ầm. Hải Bằng chuyên môn trốn thuế kiểu đó, có thảm không.
 Mình cười phun cả bia. Anh Thắng không cười, anh tu cạn ly bia rồi túc tắc đọc như đọc kinh thánh, nói  kính vợ đắc thọ/Sợ vợ sống lâu / Nể vợ bớt ưu sầu / Để vợ lên đầu, là trường sinh bất tử …Thế mà anh Thắng không trường sinh bất tử, anh mất năm 42 tuổi, để lại hai đứa con gái và người vợ xinh đẹp tuyệt trần, tha hương tận trời tây.
Nguyễn Quang Lập

An Bình sưu tầm

BÀI THƠ VẦN Ê

Tôi chuyển từ THAILANDVIETNAM blog sang, mời các bạn thưởng thức.

Đang mệt đầu vì loay hoay xử lý một số vấn đề kỹ thuật của blog, tự nhiên nhớ đến tập thơ của anh bạn tên Khoa làm việc ở Bộ Giáo dục và Đào tạo. Giở ra thấy có bài „Vần ê“ lại nói về đê điều phù hợp với bối cảnh phòng chống lụt hiện nay ở Thái Lan nên vội chép gửi tới các bạn cùng thưởng thức một “áng văn chương nhân dân“. Xin cảm ơn anh Khoa.

VẦN Ê

Giao Thuỷ quê tôi huyện nhiều đê
Bao bọc xung quanh khắp bốn bề
Các bối bên ngoài đâu có kể
Tính ra bảy chục cây số đê
*
Phòng chống thiên tai rất nặng nề
Mỗi lần bão lũ lại hộ đê
Sạt lở thường xuyên là tuyến bể
Giao Hương - Cổ Vạy - tới Cai Đề
*
Mỗi lần có lệnh lại lên đê
Công việc chưa xong quyết không về
Người đông như kiến không đếm xuể
Toàn dân đồng khởi đắp lại đê
*
Đường trơn lầy lội rất gồ ghề
Chân lấm tay bùn ..... (vẫn) „cố bê“
Nói cười vui vẻ như văn nghệ
Tối về vẫn hát được ô kê
*
Giao Thuỷ quê tôi huyện nhiều đê
Trung ương và tỉnh mỗi khi về
Kiểm tra phát hiện đi thực tế
Vốn ít hay nhiêu chẳng có chê
*
Là ngành trách nhiệm quản lý đê
Mỗi khi bão lũ gió mùa về
Kiểm tra phát hiện không chậm trễ
Xử lý kịp thời sếp chẳng phê
*
Thảm cỏ xanh rờn ở ven đê
Nhiều hộ nông dân tạo thêm nghề
Đổi mới tư duy làm kinh tế
Nuôi nhiều bò cái đẻ ra bê
*
Có hộ còn nuôi cả đàn dê
Thấy người qua lại nó hề hề
Sinh sôi phát triển không đếm xuể
Sức khoẻ phi thường bởi tiết dê
*
Giao Thuỷ quê tôi huyện nhiều đê
Toàn Đảng toàn dân một lời thề
An ninh chính trị giàu kinh tế
An toàn lãnh thổ vững vàng đê.
NKĐ
Lưu ý:
1. Chỗ có 5 dấu chấm là bị mất chữ, tôi tạm mở ngoặc viết đại chữ “vẫn“ để câu thơ đủ chữ.
2. Tác giả viết đã lâu, nhưng không ghi ngày tháng làm bài thơ này.
3. Không biết tác giả có dùng dấu phảy, dấu chấm không, mà ở bản photocopy tôi “chả thấy gì sất’’.
Vậy nên:
Đọc xong chẳng thấy tẹo nào chê
Ao ước nhấm nháp rượu tiết dê
Rượu vào tươi tỉnh thật ô kê
Hăng hái đi nữa chụp ảnh đê.
                                           Hê hê!

An Bình sưu tầm và ’bình luận’

XỈN MÀ SỢ VỢ

THƠ  XỈN