Trang

Chủ Nhật, 22 tháng 1, 2012

CHÙM CƯỜI NGA 2

Vova và những tình huống cười vỡ bụng

Truyện cười Vova của nước Nga có nét gì đó như “Trạng Quỳnh hiện đại”, tức là đọc xong liên tưởng nhưng khó bắt bẻ được nhân vật lẫn tác giả. Có khá nhiều ý kiến xung quanh thể loại lại, không biết ý kiến của bạn như thế nào?

Liên tưởng bậy bạ
Trong giờ sinh vật, cô giáo hỏi học sinh:
- Tại sao con cá thờn bơn lại mỏng dẹt vậy?
Vova giơ tay:
- Thưa cô vì nó bị con cá voi “đè lên”!
Cô giáo không kiềm chế nổi:
- Biến khỏi lớp học, và nếu không có phụ huynh thì đừng có quay lại lớp.
Chúng ta tiếp tục buổi học. Thế còn ai biết, tại sao mắt của con tôm lại to và lồi ra thế không?
Vova đã ra tới cửa còn quay lại nói cố:
- Thưa cô, vì con tôm cũng có mặt ở cạnh đó và trông thấy tất cả.
*
* *
Cái mông
Giờ học đầu tiên môn hình học lớp 7. Cô giáo vẽ lên bảng 1 cái vòng tròn và đường kính.
- Các em hãy nhìn đây là vòng tròn và đường kính của nó.
Vova buộc miệng nói với bạn bên cạnh:
- Còn theo tớ, đó là cái mông!
Cô giáo tức quá, chạy đi tìm thầy hiệu trưởng và cùng quay về lớp học:
- Thưa đồng chí hiệu trưởng, Vova là 1 học trò hư và không hiểu gì về hình học...
Thầy hiệu trưởng nhìn lên bảng:
- Hỗn láo, hỗn láo quá! Thế ai đã vẽ cái mông lên bảng thế này?!!  
*
* *
Vova thi hoc kỳ
Đây là kỳ thi vấn đáp, thầy giáo hỏi:
- Thế cậu có biết trong phòng này có mấy cái đèn không?
Vova nhìn lên trần nhà và đếm:
- Thưa thầy có 4 cái ạ!!!
- Sai rồi, có 5 cái.
Rồi thầy rút trong túi quần ra một cái bóng đèn.
Kỳ thi sau, Vova lai vẫn gặp ông thầy nọ.
- Vẫn câu hỏi trước đấy cậu thử trả lời xem nào!!!
Vova thản nhiên đáp:
- 5 cái ạ!!!
- Cậu lại sai rồi, lần này tôi không mang theo cái bóng đèn nào!!!
- Nhưng em có mang theo, thưa thầy!!!
Vova rút trong túi quần ra 1 cái bóng đèn!!!  
*
* *
Vova tập vẽ
Bố của trò Vova bị cô giáo mời đến gặp. Khắp mình ông dán đầy bông băng, ông mặc váy vừa lê bước vào đã nghe cô kể tội con mình:
- Bác xem này! Em Vova vẽ con ruồi lên cái đinh trên bàn giáo viên. Tôi đập một nhát, chảy cả máu tay.
- Trời ơi! Thế là còn nhẹ. Cô nhìn cái của tôi xem, đây là hậu quả của việc nó vẽ mẹ nó trên đống thủy tinh đấy!
- Úi chao!  
*
* *
Cùng Natasa
Vova thường ngồi chung xe bus với Natasa. Một hôm, Vova lấy hết dũng cảm dúi cho Natasa một mẩu giấy, trên đấy viết: "Tôi rất thích bạn, nếu bạn đồng ý kết bạn với tôi thì hãy đưa lại mẩu giấy này cho tôi, còn nếu không đồng ý thì hãy vứt nó qua cửa sổ".
Một lúc sau Natasa chuyển lại mẩu giấy cũ, Vova vui mừng mở ra xem, trên giấy viết: "Không mở được cửa sổ”!!!  
*
* *
Bệnh nhân của bố
Bố của Vova là một bác sĩ. Một hôm đang chơi đùa cùng Natasa ở nhà. Bất thình lình, Natasa mở một cánh cửa tủ và hét lên sợ hãi khi nhìn thấy một bộ xương người.
- Không việc gì cả - Vova nói - Bố tớ cất ở đây lâu rồi.
- Thật không? Tại sao?
- Tớ không rõ... Có thể đấy là bệnh nhân đầu tiên của bố tớ.  
*
* *
Sổ liên lạc
Vova phàn nàn với bạn ngồi cùng bàn:
- Hôm qua tao bị ông già tẩn 2 lần.
- Vì sao vậy?
- Lần thứ nhất tao cho ông già xem sổ liên lạc, trong đó toàn điểm xấu và những dòng của giáo viên về những tội nghịch ngợm. Còn lần thứ hai là khi ông già nhận ra đó là quyển sổ liên lạc cũ của ông ấy.  
*
* *
Chóng lớn
Vova vào phòng bố mẹ và không gõ cửa, và bắt gặp bố mẹ đang yêu nhau.
- Bố mẹ làm gì thế? - Nó hỏi.
- À - bà mẹ trả lời sau giây phút bối rối - Mẹ đang ngồi lên bụng bố để cho bụng bố nhỏ bớt đi.
- Vô ích - thằng bé lắc đầu - ngày mai cô hàng xóm lại sang thổi cho nó to lên thôi,
- ?!!  
*
* *
Đi tham quan công trường
Vừa tới nơi thì xảy ra tai nạn: một công nhân rơi từ tầng 4 ngôi nhà mới xây xuống đất. Sau buổi tham quan cô giáo tập trung học sinh lại để rút ra bài học từ trường hợp trên:
- Theo các em, vì sao chú công nhân bị ngã?
Masa giơ tay:
- Thưa cô vì chú công í không tuân thủ quy tắc an toàn lao động ạ.
- Rất có thể như vậy, ai có ý kiến khác nào?
Kôlia:
- Thưa cô có thể chú ấy bị cảm.
- Cũng không loại trừ khả năng này. Thế còn Vova, em nghĩ sao?
- Chú ấy ngã vì quát em!
- Thế là thế nào?
- Chú ấy bảo: thằng ôn kia, đừng có rung thang nữa!  
*
* *
Khoe chú
Natasha, Antô và Vova ngồi nói chuyện.
- Chú tớ là thầy giáo nên ai gặp cũng phải gọi "thầy ơi".
- Chú tớ còn giỏi hơn, chú tớ làm cha sứ, ai gặp cũng phải gọi "cha ơi".
- Kém xa chú tớ, ai gặp chú tớ từ xa cũng phải thốt lên "chúa ơi"! - Chú cậu làm nghề gì?
- Chú tớ là... “đầu gấu thôn”!!!
Hipteen Sinja (24H.COM.VN)
3CANG sưu tầm
22/01/2012

UỐNG BIA NHIỀU GHÊ

Việt Nam thuộc nhóm nước tiêu thụ bia nhiều nhất

(tuoitre.vn) - Bộ phận điều tra nghiên cứu của Kirin Holdings - công ty bia lớn và nổi tiếng tại Nhật Bản, vừa đưa thống kê giật mình: Việt Nam nằm trong tốp đầu các nước tiêu thụ bia nhiều nhất thế giới.

Ảnh minh họa - Internet
Theo đó, số liệu thống kê mới nhất là trên thế giới có tới 182,69 tỉ lít đã được tiêu thụ trong năm qua.
Lượng tiêu thụ bia năm nay đã tăng 2,4 % so với năm ngoái và đánh dấu một kỷ lục mới trong 25 năm liên tiếp. Con số ngày cũng được kỳ vọng sẽ tiếp tục tăng trong năm tới.
Báo cáo cũng chỉ ra lượng bia được tiêu thụ ở châu Âu, Bắc Mỹ và châu Đại Dương thấp hơn so với năm ngoái, chủ yếu là do ảnh hưởng sau cuộc khủng hoảng kinh tế xảy ra ở các châu lục này.
Tuy nhiên sự sụt giảm này cũng được bù đắp đáng kể bằng lượng tiêu thụ gia tăng ở các nước châu Á, châu Mỹ Latinh, châu Phi và khu vực Trung Đông.
Châu Á có tổng lượng tiêu thụ bia lên tới 61,41 tỉ lít, tăng tới 5,3% so với năm ngoái, giữ vững vị trí là châu lục tiêu thụ nhiều bia nhất thế giới trong năm 2011. Lượng tiêu thụ của châu lục này chiếm 33,6% lượng tiêu thụ bia toàn cầu, tiếp sau là châu Âu với 27,7% và châu Mỹ La-tinh là 16,2%.
Đứng thứ 4 trong danh sách là các nước ở khu vực Bắc Mỹ chiếm 14,5% tổng số và châu Phi đứng thứ 5 với 6,1%.
Các nước khu vực Trung Đông đứng thứ 6 danh sách khi lượng tiêu thụ ở các quốc gia này chỉ chiếm 1,9% tổng số bia được tiêu thụ trên thế giới.
Nếu tính theo từng quốc gia riêng lẻ, Trung Quốc là nước tiêu thụ nhiều bia nhất trong tám năm liên tiếp. Người Trung Hoa tiêu thụ 44,68 tỉ lít rượu, bia trong năm, tăng 5,9% so với năm ngoái. Điều này phản ánh một năm phát triển kinh tế dồi dào của Trung Quốc và sự gia tăng tầng lớp trung lưu ở quốc gia này.
Đứng thứ 2 là nước Mỹ với lượng tiêu thụ là 24,14 tỉ lít, giảm 1,4% so với năm 2010.
Nhật Bản đứng thứ 7 trong danh sách chỉ với 5,81 tỉ lít, giảm 2,8% so với năm ngoái, được cho là do sự ảnh hưởng của sự lão hóa dân số và sự đa dạng hóa trong khẩu vị của khách hàng, công ty Kirin nhận định.
Năm 2010, Nhật Bản đã từng dẫn đầu danh sách lượng tiêu thụ bia trên đầu người ở châu Á với mỗi người Nhật tiêu thụ trung bình 45,4 lít bia. Mặc dù vậy, con số này cũng chỉ đưa Nhật Bản đứng ở vị trí 38 trong bảng xếp hạng lượng tiêu thụ bia bình quân đầu người toàn cầu.
Trong số 25 quốc gia đứng đầu trong danh sách, lượng tiêu thụ tăng đáng kể nhất là ở các nước Nigeria (tăng 17,2%), Ấn Độ (tăng 17%), Brazil (tăng 16%) và Việt Nam với mức tăng 15%.
Theo Vietnam+
3CANG dẫn lại
22/01/2012

Thứ Bảy, 21 tháng 1, 2012

MEO NĂM MÈO CHƯA HẾT

(baodatviet) - Mới đây, trang Tân Hoa Xã (Trung Quốc) đã đăng tải bài viết và loạt ảnh thú vị về đặc sản thịt chuột nổi tiếng của làng cổ Canh Nậu, huyện Thạch Thất, Việt Nam.
Nức tiếng khắp vùng bởi món đặc sản thịt chuột, vùng đất cổ Canh Nậu, một miền quê ngoại thành Hà Nội tự bao đời đã trở thành đề tài khai thác của báo chí trong nước. Nghề săn chuột, thứ nghề vừa bảo vệ mùa màng, vừa là nguồn kiếm cơm chính của nhiều hộ gia đình tại Canh Nậu khiến ngôi làng mang cái tên dân giã: “làng săn chuột”. Nếu trở về vùng đất cổ xưa này, quây quần bên mâm cơm đạm bạc của người dân nơi đây, hẳn bạn sẽ ngạc nhiên bởi không đâu, thịt chuột lại trở thành món nhâm nhi khoái khẩu và xuất hiện thường xuyên trong các bữa nhậu.

Thứ Bảy, 14 tháng 1, 2012

Mới sáng đầu năm

Vừa sang năm mới, cả xóm còn đang mơ màng thì vợ chồng nhà ấy lại... cựa quậy.


Sáng đầu năm của vợ chồng nhà "vè"

Ve vẻ vè ve
Nghe vè năm mới
Lòng vui phơi phới
Sáng sớm vươn vai
Ngáp một hơi dài
Vùi đầu ngủ tiếp
Vợ quay vào liếp
Nhếch mép thở dài:
"Chồng người đẹp trai
Đảm đang, tháo vát
Chồng tôi to xác
Hết ngủ lại ăn
Vợ người được nằm
Còn tôi chống đẩy"
"Ơ này, hay nhẩy
Năm mới năm me
Nói xấu chồng nghe
Cả năm... đen đủi.
Năm nay được tuổi
Thích đĩ hay cu?"
"Sáng sớm ngày ra
Tính chi chuyện ấy
Dòng đời đưa đẩy
Miễn có là nuôi
Thời buổi nào rồi
Còn cu với đĩ?"
"Mình phải tính kỹ
Một quả một cành

Chẳng tính cho nhanh
Nhỡ đâu... hạt lép"
"Hỏi thăm qua quýt
Chắc - lép với ai?

Á à, mau khai
Tính gì bước tiếp?
Nếu mà hạt lép
Lai giống
ở đâu?
Khôn hồn khai mau
Kẻo bà... vặt quả"
"Cũng là người cả
Ai chẳng giống nòi.
À... không... ý tôi
Mình tìm cách khác
Như là ghép mắt
Thí nghiệm cấy gen
..."
"Nếu vẫn không nên?"
"Chiết cành trồng lại
Bằng mọi cách phải
Giữ lại nguồn gen"
"Vừa phải thôi nghen
Sức người có hạn
Thân tôi xơ xác
Ông chẳng bận tâm
Chỉ thấy chăm chăm
Giữ nguồn gen quý
Quý gì giống í
Lười nhác, bê tha..."
"Thế tóm lại bà
Có cho cấy giống?"
"Nhưng đừng hy vọng
Thêm trái thêm bông
Nhụy
rữa vì chồng
Đời tôi khổ thế!"
...
Cửa phòng he hé
Quả ghé mắt cười:
"Tin vui, cành ơi
Vợ con 2 vạch"
Vợ cười khanh khách:
"Rõ thật là ông
Lo bò trắng răng
Làm tôi... mệt quá!"
Đầu năm trúng quả
Có cháu, "có" bà
Giật mình nhớ ra
Già rồi sao đẻ?!!
Hương Pha (24H.COM.VN)
Đăng 01/01/2012
3CANG dẫn lại
14/01/2012

Thứ Tư, 11 tháng 1, 2012

MÔ ĐẤT BIẾT ĐI

Chuyện Bác Ba Phi:

TTC - Đang mùa phát đất mà nước đầy ắp cánh đồng. Cái năm gì thiệt là kỳ cục!
Nước sông Đốc màu ngà ngà dâng lên, nước U Minh đen cuộn tràn xuống. Gió Nam thổi hù hù. Trên ruộng mà sóng bủa ba đào. Chuột bọ, rắn rít hết chỗ dựa, trôi tấp vào các ngọn cây, đeo có đùm. Nước U Minh đỏ thẫm như nước trà, chảy ngập tới đâu thì cây cỏ èo ọp tới đó. Lợi dụng lúc này phát đất là tốt nhất.
Bữa đó, tui vác phảng ra đồng như thường lệ. Nghĩa là nghe cúm cúm kêu chừng hết canh tư, thì tui đã có mặt ngoài ruộng. Đồng nước ngập mênh mông, lạnh run lên, không tìm được một mô đất mà để viên đá mài phảng. Tui lội vòng vo cho tới hừng đông, may thay gặp được một mô đất thật cứng, cao hơn mặt nước độ hai gang tay. Tui rề lại, để viên đá mài lên, ngồi mài phảng. Mài “nước lớn”, tui lại mài “nước ngọt” rồi liếc mép. Xong đâu đó, tui còn mở gói thuốc giồng ra vấn một điếu hút phì phèo.
Đến khi trời sáng rõ mặt, tui trực nhìn lên: Ủa! Ở đâu mà vườn tược rậm rạp, trông lạ quá vậy kìa? Quái lạ! Tại sao lại ở ngay hè nhà mình? Rõ ràng bên tay phải tui là cái chuồng trâu, tay trái chuồng heo, chính giữa có bếp nấu cơm. Bà vợ tui đang lom khom chụm bếp. Thiệt là như một cảnh chiêm bao, tui không tài nào hiểu được. Cuối cùng, tui phải kêu bả. Bả ra, ngẩng lên, vụt la ơi ới:
- Bớ người ta ơi! Làm ơn cứu chồng tui với!
Tui bật cười hỏi:
- Bộ bà điên rồi hả? Bả đứng nhìn tui mà mặt mày tái mét, đưa tay ngoắt:
 - Ông ơi! Ông phóng xuống, chạy lại đây, mau đi!
Tui cười hề hề, thủng thỉnh bịt khăn đầu rìu qua trán, lấy cục đá mài, vác phảng lên vai, bước xuống khỏi mô đất, đi lại bên vợ tui. Bả nắm vai tui, xoay ngược lại:
 - Ông ngó trở lại coi, kìa!
Tui nhìn lại cái mô đất mình mới vừa bước xuống. Úy trời đất, thánh thần, thổ võ ơi!!!... Con rùa! Con rùa vàng lớn quá trời. Té ra tui ngồi mài phảng trên lưng nó hồi hôm tới giờ mà không hay.
Q.D - P.C
3CANG sưu tầm
11/01/2012

Thứ Bảy, 7 tháng 1, 2012

LUNG LINH ĐÀN ÔNG

Tôi thích motip người vợ như 2 ảnh dưới đây. Ảnh: An Bường


Xin mời đọc bài báo dưới đây:
Thương vợ kín đáo
(vn.nang.yahoo.com) - Là một anh chồng bận rộn, đêm ngày chỉ biết có làm chính, làm thêm, anh Hoàn rất thương vợ vì không có thời gian giúp đỡ việc nhà.
Vợ anh Hoàn kém anh 2 tuổi, có thể tự lo 5-7 mâm cỗ, tự tay trang trí phông cưới cho cậu em, đóng đinh giúp bố chồng treo bằng khen: “30 năm tuổi Đảng”, mua pin khi điều khiển tivi hết pin, thay mới phích cắm của máy sấy tóc. Thậm chí vợ anh Hoàn còn đảm trách việc mua thiết bị, sửa sang lại phòng tắm, giám sát thợ quét vôi và xây thêm tầng nữa cho ngôi nhà... Vất vả là thế nhưng vợ anh Hoàn chưa bao giờ cằn nhằn chồng, bởi anh không có thời gian.
Hàng ngày, anh Hoàn đi làm từ 7h sáng và hiếm khi về nhà trước 8h tối. Ngoài công việc chính là phó giám đốc kinh doanh một sở, anh Hoàn còn sốt sắng lo chuyện làm ăn bên ngoài với mấy người bạn. Thứ bảy, chủ nhật, anh Hoàn cũng mệt nhoài với những chuyến công tác hoặc gặp gỡ đối tác, bàn chuyện làm ăn. Chính vì lẽ đó, mọi việc chăm con nhỏ, săn sóc bố mẹ già rồi đám hiếu, đám hỉ, giỗ chạp, đám đẻ... một tay vợ anh lo hết, trong khi vợ cũng đi làm 8 tiếng mỗi ngày như anh.
Công việc liên miên nên nhiều lúc thương vợ quần quật thức cả đêm bồng bế con khi con ốm (vì hễ mẹ nằm hay ngồi xuống là con quấy khóc ngay) anh Hoàn cũng chỉ biết... để trong lòng. Mỗi khi việc làm thêm ít đi, có chút thời gian rảnh ranh là anh muốn bù đắp cho vợ, cho con. Anh Hoàn chẳng ngại giúp con ngồi bô hay lau đít cho con. Những việc sửa chữa hay thay mới đồ nội thất trong nhà, anh Hoàn cũng nhanh nhẹn làm đỡ vợ. Hôm nào vợ ốm, anh vào mạng internet tìm cách nấu cháo cho vợ ăn (nhưng phải nấu... lén lút kẻo mẹ anh “bắt” được lại bảo cứ để cho mẹ), mặc dù ngày thường anh chẳng bao giờ phải bước chân xuống bếp. Sau đó, anh xoa bóp, đắp khăn mát lên trán vợ, đi mua thuốc cho vợ... Được cái, vợ anh cũng thương và thông cảm cho chồng nên cuộc sống vợ chồng anh Hoàn khá hạnh phúc.
Cũng không có thời gian giúp vợ và rất thương vợ là anh Cừ (Sóc Sơn, Hà Nội). Là bộ đội, đóng quân ở nơi xa, vài ba tháng, anh Cừ mới được về nhà thăm vợ, thăm con một lần. Ban đầu, mỗi lần anh Cừ lên đơn vị trở lại là vợ anh khóc lóc, đòi chồng “ra quân, tìm việc khác” hoặc bảo anh nghĩ cách thuyên chuyển công tác, về thành phố cho gần vợ con... Nỗi lòng vợ, anh Cừ hiểu nhưng công việc của anh thì không thể xoay chuyển như ý vợ được. Thương và muốn bù đắp cho vợ nên mỗi lần được về nhà, anh Cừ đều dành thời gian nấu nướng, dọn dẹp cùng vợ, sửa chữa đồ điện hỏng, đưa con đi mua đồ chơi, sách báo... Anh thường bảo với vợ là: “Anh ít được ở nhà nên cứ được ở nhà là muốn dành hết thời gian cho vợ, con”. Vì thế, dạo gần đây, vợ anh Cừ đã thông cảm cho công việc của chồng, không còn khóc lóc đòi chồng phải chuyển việc mà luôn động viên anh Cừ cố gắng công tác tốt.
Anh Quân (Hà Đông, Hà Nội) có kiểu thương vợ, con đáng yêu là hễ được vợ bảo muốn mua gì, tặng gì (nhân dịp sinh nhật, ngày lễ tình yêu...) là anh gạt tay chối từ. Hôm trước, hai vợ chồng anh Quân đưa nhau về bên ngoại, đi ngang qua một shop thời trang nam, vợ anh kéo áo chồng, bảo: “Chiều về rẽ vào shop kia anh nhé, xem có cái áo len nào, em mua cho anh một cái”. Anh Quân kêu ngay: “Thôi, áo len anh nhiều, em thích thì mua cho hai mẹ con em ấy”. Vợ anh Quân biết thừa, anh chỉ có... 2 cái áo len chứ chẳng có nhiều như anh nói. Dù quần áo chỉ “lèo tèo”, mỗi loại 2-3 chiếc là cùng nhưng vợ bảo mua gì anh Quân cũng chối đây đẩy. Nếu vợ anh tự ý mua quà cho chồng thì bị anh càu nhàu ngay: “Em chỉ phí tiền, sao không để dành tiền mua gì cho hai mẹ con”...
Nhiều người vợ vẫn nghĩ chồng mình khô khan, ích kỷ, vô tâm... nhưng thực ra đàn ông cũng có nhiều cách để bày tỏ tình yêu thương tới vợ, con. Nắm được điểm này và biết trân trọng nó, người vợ sẽ biết cách giữ gìn tổ ấm của mình. Đồng thời, biết khen ngợi, động viên để chồng tiếp tục phát huy ưu điểm này.
Và các comments
Báo chí thường tạo ra tình huống giả định, chị em hãy bình tĩnh, đừng quá… manh động dễ… đau tim
Phu nu viet nam la vay do. Luon hy sinh cho chong cho con
Bình tĩnh mà rung nhé he.he

3CANG
07/01/2012

Thứ Tư, 4 tháng 1, 2012

HAI BÀI THƠ

Chiều chủ nhật

Lại một chiều chủ nhật không có anh
Em sợ lắm phút giây buồn lặng lẽ
Em cô đơn trong bóng mình đơn lẻ
Nhớ về anh mí mắt ướt nhạt nhoà.

Thứ Ba, 3 tháng 1, 2012

PHIM CÔ BÉ BÁN DIÊM

'Cô bé bán diêm' hoàn toàn chinh phục khán giả

(Đất Việt) Khi trailer Cô bé bán diêm được tung ra, không ít người đã trầm trồ vì hoạt hình 3D “made in Vietnam” quá ấn tượng, tuy nhiên, vẫn còn nhiều ý kiến băn khoăn khác, về kịch bản, về bối cảnh...
Cho đến khi được chiếu trên VTV4 vào 24/12 vừa qua và sau đó được giới thiệu rộng rãi trên youtube, bộ phim gần như hoàn toàn chinh phục khán giả.
Bản đầy đủ của phim này (dài 6 phút 30 giây), chỉ sau hai ngày đã thu hút một lượng truy cập khổng lồ với hàng ngàn bình luận đầy ủng hộ và tự hào về một sản phẩm “made in Vietnam” không thua gì nước ngoài.
Thực tế, công nghệ hoạt hình 3D của Cô bé bán diêm này không phải là điều quá mới mẻ. Năm 2003, Demo hoạt hình Vovinam với công nghệ 3D dài hơn 5 phút đã được Phamthuynhan Productions giới thiệu với kỹ thuật 3D ấn tượng không kém, so với thời điểm cách đây 8 năm, nhưng để tạo được một phim hoạt hình ngắn đầy bất ngờ như Cô bé bán diêm thì đây có lẽ là lần đầu tiên. Bởi, đây không phải là câu chuyện của công nghệ, mà nó còn là câu chuyện của góc quay, của bối cảnh, của tình tiết... rất điện ảnh. Vẫn là câu chuyện cổ tích gây xúc động mạnh của Andersen mà nhiều người đã nằm lòng, nhưng sự đối lập của những con phố cổ tuyệt đẹp với cái đơn côi của cô bé, ánh mắt của cô bé, sự tiu nghỉu vì đói lạnh của chú chó con, sự tan biến dần dần của người bà khi đốm lửa cuối cùng không còn... hiện lên một cách rất thực, đánh mạnh vào cảm xúc, làm cho bộ phim tuy rất ngắn nhưng vẫn lấy được cảm tình và nước mắt người xem.

Hình ảnh đẹp, nội dung cảm động, âm nhạc hay đã làm cho bộ phim 3D Cô bé bán diêm vô cùng ấn tượng.
Một yếu tố khác mang tính quyết định không kém là nhạc phim đã được nhạc sĩ Dương Khắc Linh hoàn thành quá xuất sắc, đẩy cảm xúc lên cao. Trong “đơn đặt hàng” của mình, đạo diễn Đoàn Trọng Hải đã yêu cầu phải có một phần lời thật du dương, để đưa cô về với thiên đàng. Và ở phần cuối ấy, khi máy quay lia thẳng vào một bụi tuyết bay ngược lên trời, phần du dương đó đã cất lên bằng chính giọng của Lydia Dương Groeneweg – vợ của Dương Khắc Linh.
Không ít người đã bất ngờ khi biết đơn vị sản xuất Cô bé bán diêmlà một cái tên mới toanh: True-D Animation. Những cái tên Hồ Thục Đoan, Lê Thanh Mai... của True-D Animation vốn không xa lạ trong công việc gia công cho các đơn vị nước ngoài về một công đoạn nào đó của kỹ thuật hoạt hình, nhưng đây là sản phẩm hoàn chỉnh đầu tiên của họ. Dự án Cô bé bán diêm, với True-D Animation chỉ là một sự thể nghiệm, để nói lên rằng Việt Nam đủ sức để làm nên một phim hoạt hình 3D tử tế, làm tiền đề cho nhiều kế hoạch tiếp theo. “Điều này không hề dễ dàng, bởi ngay từ đầu chúng tôi đã xác định đây là dự án phi thương mại, nhưng kinh phí đổ vào đó không hề nhỏ”, đại diện xưởng phim cho biết. Thực tế, nhân lực đảm bảo cho kỹ thuật hoạt hình 3D hiện nay tại Việt Nam không hề thiếu, cái thiếu chăng là một sự đảm bảo về đầu ra, và một dự án đủ để tạo nên niềm tin về đất sống của hoạt hình tại Việt Nam.
Mạnh Dương
3CANG dẫn lại
03/01/2012

Thứ Bảy, 31 tháng 12, 2011

Героической питьевой BỢM RƯỢU

Các kỷ niệm uống rượu

1. Hồi học dự bị ở Kiev (năm 1970), “nhóm quậy” chúng tôi đã mò mẫm và được thưởng thức rượu nấu “quốc lủi” Xamagon (самогон) với món thịt cừu nướng Saslức (шашлык). Tuy chưa phải “tay chơi” nhưng tôi cũng đã biết gật gù: ngon tuyệt. Món rượu-thịt đó đã để lại ấn tượng tốt với tôi đến tận bây giờ.
2. Cú “say rượu khủng khiếp” lần đầu tiên với tôi là dịp Năm mới dương lịch 1971 ở Len. Sau khi làm nhiệm vụ chúc mừng năm mới ở Trường, tôi về đến “ốp” muộn. Các bạn Nga nhìn thấy tôi và kéo vào phòng dự tiệc luôn. Khoảng 6-7 người cả nam, nữ, chỉ riêng tôi là VN, còn là Nga hết. Davai, davai (давaй). Anh chàng to mồm nhất cũng cao to nhất, rót cho tôi một stakan (стакан) đầy ự Vodka. “Thằng bé tôi” lúc đầu hơi hoảng, nhưng cũng sĩ diện “davai” cùng họ, đương nhiên bị ép làm một hơi “do can xa” (до конца). Xã giao cỡ chừng đó, đã tự thấy “anh hùng”. Lúc đó tuy tuổi còn “non” nhưng có sức “bẻ gãy sừng trâu” nên chưa việc gì đâu nhé.
Về đến phòng mình, thấy các bạn đồng hương VN bày tiệc thịnh soạn quá. Đầy bàn, nào Vodka, sambanh, vang đỏ, vang trắng, bia chai, nào limonat, nào bánh, kẹo socola, cứ hoa cả mắt. Cái “dại” đầu tiên là sau khi “chơi” tất các thứ được mời cụng: sambanh, vang chua, vang đỏ, và thế là sau khoảng nửa tiếng hoặc hơn, tôi – Trưởng đồng hương của cả hội, đã đơn phương gục ngã xuống… giường.
Chìm đắm trong mơ màng cùng “nàng rượu” mà tôi vẫn nhận ra các đồng hương nữ đang hỏi han, lau mặt cho tôi bằng khăn lạnh. Một lúc sau, bỗng thấy 2-3 cô mũi lõ lúc trước cùng uống rượu xông vào phòng: Boris (tên Nga các bạn đó đặt cho tôi), gờ de tư (Где ты)? Các cô này cậy cao to hơn, gạt phắt các cô Việt, xô tới hỏi han, chăm sóc tôi, xì xà xì xồ nhiều câu, lúc đó làm sao tôi nhớ nổi. Một lúc họ cũng “biến” để còn ra nhảy nhót ở karido (коридор) cùng tầng của ốp. Các cô Việt nhà ta sau cú ngỡ ngàng đó thì tỏ ra hậm hực vì bị hớt tay trên một cách sống sượng. “Thằng say tôi” vẫn biết và “tự hào” về chuyện này lắm. Từ đó đến nay, thỉnh thoảng nếu có dịp, tôi vẫn lôi chuyện cũ này ra kể với các đối tượng khác nhau và luôn lấy làm đắc ý lắm lắm.

Chuyện kể đăng báo

Đang sẵn có dự tính kể 2 kỷ niệm ban đầu về “năng lực uống rượu” ở Nga thì tình cờ tìm được bài dưới đây có nội dung liên quan và đăng lại để cùng “thưởng thức”.
Hũ nổi, hũ chìm...
Việt Hùng (NuocNga.net)

Trước tiên là một thông tin từ BBC và Mosnews:
"Kể từ khi Liên bang Xô viết sụp đổ, hàng trăm nhãn rượu vodka-thức uống ưa dùng của người dân Nga, đã ra đời. Tuy nhiên, 1/4 trong tổng số hàng xuất xưởng là rượu kém phẩm chất, các nhà phân tích cho biết. Kết quả là, mỗi năm khoảng 40.000 người Nga chết vì thứ chất cay không đủ tiêu chuẩn này.
Chỉ trong vòng 4 tháng đầu năm nay ở Nga, 13.000 người thiệt mạng vì ''ngộ độc cồn'', hãng tin AFP đưa tin.
... Quyền kiểm soát sản xuất rượu trong tay nhà nước đã đem lại một nguồn thu đáng kể cho chính phủ Xô viết trước đây. Năm 2003, khoảng 2,2 tỷ lít vodka được bán ra trên thị trường nước Nga.
Con số này tương đương 15 lít một người, hãng thông tấn Reuters nói.
Ghê thật, 4 tháng mà có tới 13.000 đệ tử Lưu Linhski về với tổ tiên vì rượu. Có tờ còn nhanh nhảu nhân số tháng lên với 3, được số người chết vì rượu trong một năm ở Nga là... 4 vạn người. Quá ghê, bằng cả sân Mỹ Đình hôm quân ta đá với Thái Lan.
Đó là chuyện hôm nay, các con số thống kê thường được đưa ra thường xuyên bởi các hãng thống kê, thăm dò... Chứ còn ở Liên xô ngày trước, với số dân 250 triệu người thì không biết quân số thiệt mạng vì rượu hàng năm lên đến bao nhiêu, dễ có đến một huyện bên ta.
Thời trước chẳng biết thế nào, chứ hồi tôi sang Liên xô thì đó là thời kỳ đen tối với các bợm nhậu ta lẫn Tây. M.Gorbachov lên nắm quyền năm 1985, áp dụng luôn luật khô - сухой закон hạn chế bán rượu. Ông này hỏi ý kiến 200 vị lãnh đạo các xí nghiệp lớn nhất Liên xô thời đó để xem dân chúng có ủng hộ Luật khô hay không. Sau khi có ý kiến thuận chiều với lãnh đạo , Gorbachov cho đóng cửa nhiều nhà máy rượu, cửa hàng bán rượu, những ai có ma chay cưới xin phải đi xin cấp talon mua rượu với số lượng nhiều hơn một chút. Tệ hơn, ông Tổng bí thư này còn cấm tiệt các ĐSQ Liên xô ở nước ngoài khi tiếp khách không được dùng... rượu. Trong tiếng Nga, Tổng bí thư là Generalnyi sekretar (Генеральный секретарь) nhưng bợm nhậu không gọi như thế, họ gọi trại Gorbachov là đồng chí Mineralnyi Sekretar (Минеральный секретарь) có nghĩa là Bí thư... nước khoáng.
Các cửa hàng bán rượu ở Liên xô thời cải tổ luôn chật ních người xếp hàng mua rượu vodka, konhiak, vino... bởi lẽ cửa hàng chỉ bán theo giờ và hạn chế số lượng. Thời đó xuất hiện nhiều chuyện tiếu lâm quanh chuyện rượu. Xin kể đôi ba chuyện:
1. Dòng người xếp hàng dài dằng dặc chờ mua rượu. Có ai đó hét lên: "Tôi không thể chịu được nữa rồi. Tôi đến điện Kremli giết chết Gorbachov đây!". Sau một tiếng gã này thất thểu quay về. Dòng người rồng rắn vẫn nguyên xi. Một người hỏi: "Sao, anh đã giết hắn chưa?". Gã này ngán ngẩm lắc đầu: "Chưa, ở đó người ta còn xếp hàng đông hơn".
2. Sếp đang mây mưa với thư ký trong phòng làm việc. Sếp hổn hển nói: "Đừng, đừng đóng cửa lại, không người ta lại nghĩ là chúng ta đang uống vodka đấy".
3. Tại sao sau khi Luật khô áp dụng, tỉ lệ ly hôn ở Liên xô tăng lên?
- Đó là vì nhiều người chồng lần đầu tiên nhìn thấy vợ mình trong tình trạng tỉnh táo.
4. Hai bợm nhậu gặp nhau:
- Này, bom nguyên tử là bom gì ý nhỉ?
- Đó là khi mà cậu bị toi, tớ bị toi và vodka cũng bị toi.
- Thế bom hạt nhân là bom gì?
- Đó là khi cậu bị toi, tớ bị toi nhưng vodka vẫn còn.
- Ê nghe đây, thế thì khi mà cậu vẫn còn, tớ vẫn còn nhưng vodka không còn thì gọi là bom gì hả, hả, hả???
Còn một chuyện nữa liên quan đến giá cả vodka. Ngày đầu tiên áp dụng Luật khô, ông bố về nhà sau giờ làm. Ông con hồ hởi reo: "Ha ha hay quá, từ nay bố sẽ uống ít đi nhé". Ông bố lừ mắt: "Có mà mày ăn ít đi hơn thì có". Ông con trong chuyện này bị ông bố dọa cho ăn ít đi vì tiền lương là hữu hạn, là số không đổi, trong khi đó giá vodka chợ đen không ngừng tăng. Tôi còn nhớ một chai vodka trong cửa hàng như chai 0,5l Stolichnaya tem đỏ, Moskovskaya tem xanh lá cây... là vào khoảng 2,5 - 3 rúp. Trong khi đó giá chợ đen là 10 rúp, gấp 3 - 4 lần giá mậu dịch. Ở phía dưới ký túc xá trường tôi ở lúc nào cũng thường trực một dãy taxi bật đèn xanh đứng chờ. Khi cần chai rượu, chỉ cần xuống gác, búng búng tay vào cổ là ngay lập tức sẽ có một tay chạy đến. Hắn móc trong túi áo khoác ra một chai rượu nửa lít và mau mắn nhét tờ "đỏ" vào túi. Đây là cảnh thường ngày ở huyện, nhưng chỉ có cánh sinh viên ngoại quốc mới hay làm vậy, chứ anh em Nga cũng ít có điều kiện để mua rượu chợ đen bởi một chai rượu vớ vẩn như vậy đã ngốn hết 1/3 tháng học bổng của họ.
Rượu ít, rượu đắt đỏ... nhưng nhiều người đã trót nghiện từ thời trước mất rồi. Thống kê mới đây cho biết khoảng 1/3 số đàn ông và 1/7 số đàn bà Nga thường xuyên uống rượu vodka. Tôi cứ đoán mò là ngày xưa con số này chắc cũng không khác là mấy. Dân nhậu Liên xô bắt đầu chuyển sang uống các đồ uống khác, miễn là trong đó có chất cồn. Thức uống họ hay sử dụng nhất là nước hoa Odekolon, giá xê xích khoảng 10-3 rúp một lọ 100-200 ml. Tôi cũng đã từng đi uống... cồn y tế với một anh bạn Nga cùng phòng, đến bây giờ nghĩ lại vẫn thấy sợ. Cứ há miệng ra đổ cồn nguyên chất vào miệng rồi ngậm lại thật nhanh để "không khí không lọt vào được". Nuốt xong cái thứ nước bỏng rẫy ấy vào miệng, rồi nhanh chóng tợp một ngụm to nước lọc vào để chúng tự trộn với nhau trong... dạ dày. Đây cũng là một cách uống thường thấy ở các bợm nhậu Nga thời cải tổ. Hôm đó, tôi bị ngất đúng nửa ngày mới tỉnh.
 Rượu lậu - Samogon được dịp lên ngôi


Samogon - Самогон là gì? Nói nôm na nó là rượu tự nấu trong điều kiện ở nhà. Ở Liên xô ngày trước và nước Nga hiện nay chỉ có 40% vodka nhà máy là đáp ứng được các tiêu chuẩn ngặt nghèo của tiêu chuẩn nhà nước GOST - ГОСТ. Còn lại 60% là rượu Samogon - vừa "hạt dẻ", vừa dễ kiếm (lại vừa dễ...ngộ độc). Vậy nên nói trong điều kiện hiếm hoi thời cải tổ, Samogon lên ngôi là vậy.
Nguyên liệu nấu rượu Samogon rất phong phú, có thể nấu từ gạo, từ đường, từ củ cải đường, từ lúa mạch, từ khoai tây... Trong các nguyên liệu kể trên, nấu bằng gạo và đường là "hiệu quả" nhất. Một kilogram gạo cho ta khoảng 1,25 lít vodka, còn một kg đường thì cho ít hơn một chút - 1,1 lít. Các loại nguyên liệu khác cho rất ít rượu, như 1kg khoai tây chỉ cho ta khoảng 1/3 lít là cùng, quá ít, chả bõ công nấu. Dưới đây là sơ đồ công nghệ nấu Samogon của các “đồng chí” Nga:
Nấu rượu kiểu ta hay kiểu tây chung quy cũng chỉ loanh quanh mấy chuyện ủ men, chưng cất và lọc rượu... Rượu Samogon Nga được tiêu thụ rất nhanh, nhưng cũng bị cấm đoán ra trò. Nhưng đối với các "chiến sĩ Việt Cộng" - từ chỉ quân ta bên Liên xô thời đó - ở các ký túc xá công nhân thì trong từ vựng hình như không có từ "sợ". Họ về phép, rồi hì hụi mang sang các dụng cụ nấu rượu lậu. Hải quan Liên xô khi mở vali ra kiểm tra thì chỉ còn biết kêu trời khi nhìn thấy mấy ống xoắn ruột gà, hỏi “sto eto“ - đây là cái gì, ông Việt cộng ta ú ớ không biết nói gì, rồi hai bên nhìn nhau đều cười như nghé mà cho qua. Quân Việt cộng ta thời đó thường nấu rượu trong ký túc xá công nhân, dùng nồi áp suất để nấu với nguyên liệu là đường. Thành phẩm làm ra vừa "phân phối" trong ốp, vừa để bán cho các bợm nhậu Nga. Nhiều anh đã "nên người" nhờ trò nấu rượu lậu này, đóng thùng to thùng bé về nhà góp phần vào sự nghiệp dân giàu nước không mạnh thời đó.


Vào dịp Tết vừa qua, vợ một chú nghiên cứu sinh ở cùng trường bỗng gọi điện cho mấy sinh viên cũ đến nhà thưởng thức món đặc biệt. Ngày mùng hai, cả mấy anh em hí hửng đến chúc Tết cô chú và hai em (thực ra đây chỉ là cái cớ). Khi đã ngồi vào bàn, cô lên gác và đem xuống... một chai rượu Stolichnaya tem đỏ. Thấy cả bọn ngạc nhiên, cô nói: "Đây là chai rượu chú chúng mày đem về từ 20 năm trước, bỏ quên mới tìm thấy được". Cả bọn cầm lấy cái chai ngắm nghía, săm soi. Ôi, chai rượu mến thương từng là của quý của thời cải tổ lao lung và khốn khó. Các viền mép nhãn rượu đã hơi úa vàng, nhưng nhìn xuyên qua chai vẫn thấy những đường keo máy chạy song song đều tăm tắp. Và nữa, cái thứ nước ấy dù đã trải qua 20 mùa nóng ẩm của xứ nhiệt đới gió mùa trong một xó xỉnh bụi bặm nào đó vẫn trong vắt như vừa xách về từ một cửa hàng đông đúc và chật chội ngày xưa. Uống rượu, không phải... mà là uống từng giọt kỷ niệm của một thời khô miệng vì... Luật khô.

3CANG kể chuyện và sưu tầm
31/12/2011

Nga chào đón Năm Mới

© Flickr.com    
vietnamese.ruvr.ru - Mọi người trên khắp thế giới đang tiễn năm cũ và đón gặp năm mới. Ngày hội quần chúng rộng rãi được tổ chức tại thủ đô Nga. Trung tâm của Matxcơva sẽ là khu phố đi bộ. Vào đúng nửa đêm, trong tiếng chuông từ tháp Spassky  trong điện Kremlin, tại dốcVasilevsky sẽ có màn pháo bông lễ hội kéo dài 7 phút. Đêm giao thừa huyền diệu nhất có thể đón gặp trong các công viên thành phố, nơi lần đầu tiên bố trí những hoạt động lễ hội chính. Trên những màn hình lớn đặt tại mỗi công viên sẽ phát sóng tất cả những bộ phim Năm Mới ưa thích của công chúng, và vào thời khắc giao thừa truyền đi thông điệp chúc mừng của Tổng thống. Toàn bộ tại thủ đô Nga sẽ có hơn 2.000 hoạt động chờ đón sự tham gia  của 4 triệu công dân. Tổng thống Dmitry Medvedev sẽ đón Năm Mới cùng với gia đình, - như bà Natalya Timakova Thư ký báo chí của Tổng thống cho biết. Nhà lãnh đạo của đất nước có ý định cùng với toàn thể  người dân Nga xem phát sóng thông điệp Năm Mới của mình trên truyền hình. Theo lời ông, ông luôn có "những cảm xúc phức tạp" khi nhớ lại đã ghi bài nói như thế nào, và so sánh với những gì đã diễn ra. Thủ tướng Vladimir Putin cũng dự định đón giao thừa cùng với gia đình.

3CANG dẫn lại
31/12/2011